HNI 29-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 45: Khúc Ca Vĩnh Hằng
Ta đi qua đêm dài lặng lẽ
Tìm ánh bình minh nơi cuối trời xa
Mỗi bước chân là một đoá trăng ngà
Sáng lung linh trên nền đêm tĩnh mịch.
Ánh sáng gọi, bóng tối thì thầm
Như hai người bạn nắm tay đồng hành
Một bên trao hy vọng trong lành
Một bên dạy sức mạnh từ khổ nạn.
Đêm không xấu, ngày không hoàn hảo
Cả hai hòa quyện tạo nhịp luân hồi
Sông có bờ, gió có nơi
Người có bóng tối mới thấy trời rộng mở.
Tri thức sáng rực như ngọn nến
Nhưng cũng run rẩy trước gió vô minh
Yêu thương sáng đẹp như bình minh
Nhưng cũng mặn chát khi hoàng hôn buông xuống.
Ai trưởng thành mà không từng lạc lối
Ai vững vàng mà chẳng từng run rẩy
Nhờ bóng tối, ánh sáng càng tỏ tây
Nhờ vấp ngã, đứng lên càng mạnh mẽ.
Hãy chấp nhận đời như biển cả
Sóng dập dìu, khi lặng khi dâng
Đêm mênh mông cũng là khúc nhạc ngân
Cho bình minh rạng ngời, thêm rực rỡ.
Người hiểu được hai bờ âm – dương
Sẽ không sợ đêm, chẳng kiêu căng giữa ngày
Bóng tối – ánh sáng chẳng cách xa bao chầy
Chỉ là hai nửa của vòng tay vũ trụ.
Và ta hát, bài ca vĩnh hằng
Ánh sáng – bóng tối, mãi đồng hành cùng nhau.
BÀI THƠ CHƯƠNG 45: Khúc Ca Vĩnh Hằng
Ta đi qua đêm dài lặng lẽ
Tìm ánh bình minh nơi cuối trời xa
Mỗi bước chân là một đoá trăng ngà
Sáng lung linh trên nền đêm tĩnh mịch.
Ánh sáng gọi, bóng tối thì thầm
Như hai người bạn nắm tay đồng hành
Một bên trao hy vọng trong lành
Một bên dạy sức mạnh từ khổ nạn.
Đêm không xấu, ngày không hoàn hảo
Cả hai hòa quyện tạo nhịp luân hồi
Sông có bờ, gió có nơi
Người có bóng tối mới thấy trời rộng mở.
Tri thức sáng rực như ngọn nến
Nhưng cũng run rẩy trước gió vô minh
Yêu thương sáng đẹp như bình minh
Nhưng cũng mặn chát khi hoàng hôn buông xuống.
Ai trưởng thành mà không từng lạc lối
Ai vững vàng mà chẳng từng run rẩy
Nhờ bóng tối, ánh sáng càng tỏ tây
Nhờ vấp ngã, đứng lên càng mạnh mẽ.
Hãy chấp nhận đời như biển cả
Sóng dập dìu, khi lặng khi dâng
Đêm mênh mông cũng là khúc nhạc ngân
Cho bình minh rạng ngời, thêm rực rỡ.
Người hiểu được hai bờ âm – dương
Sẽ không sợ đêm, chẳng kiêu căng giữa ngày
Bóng tối – ánh sáng chẳng cách xa bao chầy
Chỉ là hai nửa của vòng tay vũ trụ.
Và ta hát, bài ca vĩnh hằng
Ánh sáng – bóng tối, mãi đồng hành cùng nhau.
HNI 29-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 45: Khúc Ca Vĩnh Hằng
Ta đi qua đêm dài lặng lẽ
Tìm ánh bình minh nơi cuối trời xa
Mỗi bước chân là một đoá trăng ngà
Sáng lung linh trên nền đêm tĩnh mịch.
Ánh sáng gọi, bóng tối thì thầm
Như hai người bạn nắm tay đồng hành
Một bên trao hy vọng trong lành
Một bên dạy sức mạnh từ khổ nạn.
Đêm không xấu, ngày không hoàn hảo
Cả hai hòa quyện tạo nhịp luân hồi
Sông có bờ, gió có nơi
Người có bóng tối mới thấy trời rộng mở.
Tri thức sáng rực như ngọn nến
Nhưng cũng run rẩy trước gió vô minh
Yêu thương sáng đẹp như bình minh
Nhưng cũng mặn chát khi hoàng hôn buông xuống.
Ai trưởng thành mà không từng lạc lối
Ai vững vàng mà chẳng từng run rẩy
Nhờ bóng tối, ánh sáng càng tỏ tây
Nhờ vấp ngã, đứng lên càng mạnh mẽ.
Hãy chấp nhận đời như biển cả
Sóng dập dìu, khi lặng khi dâng
Đêm mênh mông cũng là khúc nhạc ngân
Cho bình minh rạng ngời, thêm rực rỡ.
Người hiểu được hai bờ âm – dương
Sẽ không sợ đêm, chẳng kiêu căng giữa ngày
Bóng tối – ánh sáng chẳng cách xa bao chầy
Chỉ là hai nửa của vòng tay vũ trụ.
Và ta hát, bài ca vĩnh hằng
Ánh sáng – bóng tối, mãi đồng hành cùng nhau.