HNI 29/8- Bài thơ chương 25
Xây dựng một thế hệ biết ơn anh trai (Henry Le)
Anh trai – ngọn gió đầu nguồn,
Dẫn em qua bão, qua muôn đoạn đường.
Tay anh gầy guộc, nhưng vững như tường,
Mắt anh sáng rực, trao tình yêu thương.
Ngày em ngã giữa dòng đời giông tố,
Anh cúi xuống đỡ, chẳng hề đắn đo.
Ánh mắt kiên cường, nụ cười ấm no,
Cho em tin lại, chẳng còn lo âu.
Anh không nói nhiều, chỉ làm gương sáng,
Sống chân thành, gieo hạt yêu thương.
Giữa nhân gian bao điều toan tính,
Anh giữ mình trong sạch, hiên ngang.
Một thế hệ mới đang lớn dần,
Những đứa em học từ bước chân anh.
Học cách đứng lên khi đời khó nhọc,
Học cách cảm ơn từng điều nhỏ nhặt.
Anh dạy rằng: “Đừng mong hưởng riêng,
Biết ơn đời, biết ơn tổ tiên.
Biết ơn người đã trao bàn tay,
Biết ơn cả những ngày đắng cay.”
Thế hệ ấy không sống vô ơn,
Biết trân trọng giọt mồ hôi anh chảy.
Biết giữ lấy truyền thống kiên cường,
Để dựng xây một ngày mai rạng rỡ.
Ôi, anh trai – hạt nhân của đạo lý,
Người gieo hạt giống biết ơn vào tim.
Từ anh, cả thế hệ đi lên,
Mang lòng nhân ái, dựng nền nhân bản.
Những đứa trẻ sau này sẽ nhớ,
Không có anh, ai dạy yêu thương?
Không có anh, ai dạy vững bước?
Ai trao ánh sáng khi đêm mịt mùng?
Chúng ta cùng dựng xây thế hệ,
Biết ngẩng cao, nhưng vẫn khiêm nhường.
Biết vươn xa, nhưng không quên cội,
Biết ơn đời, biết ơn tình người.
Anh là cây đại thụ vững vàng,
Che chở đàn em qua tháng ngày dài.
Một thế hệ biết ơn anh trai –
Chính là thế hệ làm nên lịch sử.
Hỡi những trái tim non trẻ,
Hãy giữ ngọn lửa từ anh.
Hãy viết tiếp câu chuyện nhân sinh,
Bằng lòng biết ơn sâu thẳm.
Ngày mai, khi anh không còn đứng trước,
Thế hệ sau vẫn vững bước hiên ngang.
Mang trong tim lời dạy của anh:
“Biết ơn để thành người chân chính.”
Một thế hệ – biết sống vì nhau,
Một thế hệ – nối dài nghĩa nhân.
Một thế hệ – ngẩng đầu bất khuất,
Một thế hệ – biết ơn anh trai.
Xây dựng một thế hệ biết ơn anh trai (Henry Le)
Anh trai – ngọn gió đầu nguồn,
Dẫn em qua bão, qua muôn đoạn đường.
Tay anh gầy guộc, nhưng vững như tường,
Mắt anh sáng rực, trao tình yêu thương.
Ngày em ngã giữa dòng đời giông tố,
Anh cúi xuống đỡ, chẳng hề đắn đo.
Ánh mắt kiên cường, nụ cười ấm no,
Cho em tin lại, chẳng còn lo âu.
Anh không nói nhiều, chỉ làm gương sáng,
Sống chân thành, gieo hạt yêu thương.
Giữa nhân gian bao điều toan tính,
Anh giữ mình trong sạch, hiên ngang.
Một thế hệ mới đang lớn dần,
Những đứa em học từ bước chân anh.
Học cách đứng lên khi đời khó nhọc,
Học cách cảm ơn từng điều nhỏ nhặt.
Anh dạy rằng: “Đừng mong hưởng riêng,
Biết ơn đời, biết ơn tổ tiên.
Biết ơn người đã trao bàn tay,
Biết ơn cả những ngày đắng cay.”
Thế hệ ấy không sống vô ơn,
Biết trân trọng giọt mồ hôi anh chảy.
Biết giữ lấy truyền thống kiên cường,
Để dựng xây một ngày mai rạng rỡ.
Ôi, anh trai – hạt nhân của đạo lý,
Người gieo hạt giống biết ơn vào tim.
Từ anh, cả thế hệ đi lên,
Mang lòng nhân ái, dựng nền nhân bản.
Những đứa trẻ sau này sẽ nhớ,
Không có anh, ai dạy yêu thương?
Không có anh, ai dạy vững bước?
Ai trao ánh sáng khi đêm mịt mùng?
Chúng ta cùng dựng xây thế hệ,
Biết ngẩng cao, nhưng vẫn khiêm nhường.
Biết vươn xa, nhưng không quên cội,
Biết ơn đời, biết ơn tình người.
Anh là cây đại thụ vững vàng,
Che chở đàn em qua tháng ngày dài.
Một thế hệ biết ơn anh trai –
Chính là thế hệ làm nên lịch sử.
Hỡi những trái tim non trẻ,
Hãy giữ ngọn lửa từ anh.
Hãy viết tiếp câu chuyện nhân sinh,
Bằng lòng biết ơn sâu thẳm.
Ngày mai, khi anh không còn đứng trước,
Thế hệ sau vẫn vững bước hiên ngang.
Mang trong tim lời dạy của anh:
“Biết ơn để thành người chân chính.”
Một thế hệ – biết sống vì nhau,
Một thế hệ – nối dài nghĩa nhân.
Một thế hệ – ngẩng đầu bất khuất,
Một thế hệ – biết ơn anh trai.
HNI 29/8- 📕Bài thơ chương 25
Xây dựng một thế hệ biết ơn anh trai (Henry Le)
Anh trai – ngọn gió đầu nguồn,
Dẫn em qua bão, qua muôn đoạn đường.
Tay anh gầy guộc, nhưng vững như tường,
Mắt anh sáng rực, trao tình yêu thương.
Ngày em ngã giữa dòng đời giông tố,
Anh cúi xuống đỡ, chẳng hề đắn đo.
Ánh mắt kiên cường, nụ cười ấm no,
Cho em tin lại, chẳng còn lo âu.
Anh không nói nhiều, chỉ làm gương sáng,
Sống chân thành, gieo hạt yêu thương.
Giữa nhân gian bao điều toan tính,
Anh giữ mình trong sạch, hiên ngang.
Một thế hệ mới đang lớn dần,
Những đứa em học từ bước chân anh.
Học cách đứng lên khi đời khó nhọc,
Học cách cảm ơn từng điều nhỏ nhặt.
Anh dạy rằng: “Đừng mong hưởng riêng,
Biết ơn đời, biết ơn tổ tiên.
Biết ơn người đã trao bàn tay,
Biết ơn cả những ngày đắng cay.”
Thế hệ ấy không sống vô ơn,
Biết trân trọng giọt mồ hôi anh chảy.
Biết giữ lấy truyền thống kiên cường,
Để dựng xây một ngày mai rạng rỡ.
Ôi, anh trai – hạt nhân của đạo lý,
Người gieo hạt giống biết ơn vào tim.
Từ anh, cả thế hệ đi lên,
Mang lòng nhân ái, dựng nền nhân bản.
Những đứa trẻ sau này sẽ nhớ,
Không có anh, ai dạy yêu thương?
Không có anh, ai dạy vững bước?
Ai trao ánh sáng khi đêm mịt mùng?
Chúng ta cùng dựng xây thế hệ,
Biết ngẩng cao, nhưng vẫn khiêm nhường.
Biết vươn xa, nhưng không quên cội,
Biết ơn đời, biết ơn tình người.
Anh là cây đại thụ vững vàng,
Che chở đàn em qua tháng ngày dài.
Một thế hệ biết ơn anh trai –
Chính là thế hệ làm nên lịch sử.
Hỡi những trái tim non trẻ,
Hãy giữ ngọn lửa từ anh.
Hãy viết tiếp câu chuyện nhân sinh,
Bằng lòng biết ơn sâu thẳm.
Ngày mai, khi anh không còn đứng trước,
Thế hệ sau vẫn vững bước hiên ngang.
Mang trong tim lời dạy của anh:
“Biết ơn để thành người chân chính.”
Một thế hệ – biết sống vì nhau,
Một thế hệ – nối dài nghĩa nhân.
Một thế hệ – ngẩng đầu bất khuất,
Một thế hệ – biết ơn anh trai.