HNI 30 /8 - B25 BÀI THƠ CHƯƠNG 28
MỘT THẾ GIỚI ÍT CHÔNG GAI HƠN CHO THẾ HỆ SAU
(Lê Đình Hải)
Ta đã đi qua những tháng ngày bão tố,
Đường đời gập ghềnh, ngập máu và nước mắt,
Nhưng trái tim vẫn kiên cường, không gục ngã,
Vẫn thắp sáng niềm tin cho thế hệ mai sau.
Ta đã thấy bao người ngã xuống trong đêm,
Bao ước mơ tan thành bụi mờ vô tận,
Nhưng giữa bóng tối, vẫn le lói một ngọn nến,
Chiếu sáng con đường để con cháu bước đi.
Thế hệ này có thể chịu muôn vàn đắng cay,
Nhưng thế hệ sau phải được hưởng mùa xuân,
Không còn cảnh trẻ thơ oằn mình đói rét,
Không còn giọt lệ chảy dài vì bất công.
Chúng ta gánh thay bao nỗi đau nhân loại,
Để tương lai không còn lặp lại vết thương,
Để mái nhà chung không còn chia thành vực thẳm,
Để nụ cười trẻ nhỏ luôn sáng như ban mai.
Hỡi những người đang đứng giữa phong ba,
Xin đừng chùn chân trước bão tố nghiệt ngã,
Mỗi bước đi của ta, dẫu rớm máu thịt da,
Sẽ hóa thành con đường bằng phẳng cho người sau.
Hỡi thế hệ mai sau – những tâm hồn chưa ra đời,
Hãy nhớ rằng cha anh đã một lần gánh chịu,
Đã biến mọi nỗi đau thành sức mạnh tình yêu,
Đã rải hoa trên lối đi cho các con tiếp bước.
Ta không mong đời mình rực rỡ vinh quang,
Chỉ mong thấy ngày mai nhân gian bớt khổ,
Để khi khép mắt, lòng ta yên ủi thầm thì:
“Ta đã sống vì tương lai ít chông gai hơn.”
Trái đất này từng bị xé toạc bởi hận thù,
Nhưng ta sẽ khâu vá bằng chỉ vàng yêu thương,
Biến oán hờn thành tha thứ, biến đổ máu thành mầm xanh,
Để thế hệ sau được lớn lên trong hiền hòa.
Một thế giới không cần tường cao, súng đạn,
Chỉ cần bàn tay nắm lấy bàn tay,
Không cần biên giới ngăn cách hồn người,
Chỉ cần chung một nhịp tim hòa vang.
Ngày đó sẽ đến – ngày chúng ta đã hứa,
Khi trẻ em chạy chơi không sợ tiếng bom,
Khi mẹ cha nhìn con mà không còn lo sợ,
Khi nhân loại cùng nhau chung bữa cơm an lành.
Dẫu hôm nay ta còn đi trong giông bão,
Dẫu vai trĩu nặng bao nỗi khổ nhân sinh,
Nhưng trong lòng ta, niềm tin vẫn cháy bừng:
Một thế giới ít chông gai – dành cho các con.
MỘT THẾ GIỚI ÍT CHÔNG GAI HƠN CHO THẾ HỆ SAU
(Lê Đình Hải)
Ta đã đi qua những tháng ngày bão tố,
Đường đời gập ghềnh, ngập máu và nước mắt,
Nhưng trái tim vẫn kiên cường, không gục ngã,
Vẫn thắp sáng niềm tin cho thế hệ mai sau.
Ta đã thấy bao người ngã xuống trong đêm,
Bao ước mơ tan thành bụi mờ vô tận,
Nhưng giữa bóng tối, vẫn le lói một ngọn nến,
Chiếu sáng con đường để con cháu bước đi.
Thế hệ này có thể chịu muôn vàn đắng cay,
Nhưng thế hệ sau phải được hưởng mùa xuân,
Không còn cảnh trẻ thơ oằn mình đói rét,
Không còn giọt lệ chảy dài vì bất công.
Chúng ta gánh thay bao nỗi đau nhân loại,
Để tương lai không còn lặp lại vết thương,
Để mái nhà chung không còn chia thành vực thẳm,
Để nụ cười trẻ nhỏ luôn sáng như ban mai.
Hỡi những người đang đứng giữa phong ba,
Xin đừng chùn chân trước bão tố nghiệt ngã,
Mỗi bước đi của ta, dẫu rớm máu thịt da,
Sẽ hóa thành con đường bằng phẳng cho người sau.
Hỡi thế hệ mai sau – những tâm hồn chưa ra đời,
Hãy nhớ rằng cha anh đã một lần gánh chịu,
Đã biến mọi nỗi đau thành sức mạnh tình yêu,
Đã rải hoa trên lối đi cho các con tiếp bước.
Ta không mong đời mình rực rỡ vinh quang,
Chỉ mong thấy ngày mai nhân gian bớt khổ,
Để khi khép mắt, lòng ta yên ủi thầm thì:
“Ta đã sống vì tương lai ít chông gai hơn.”
Trái đất này từng bị xé toạc bởi hận thù,
Nhưng ta sẽ khâu vá bằng chỉ vàng yêu thương,
Biến oán hờn thành tha thứ, biến đổ máu thành mầm xanh,
Để thế hệ sau được lớn lên trong hiền hòa.
Một thế giới không cần tường cao, súng đạn,
Chỉ cần bàn tay nắm lấy bàn tay,
Không cần biên giới ngăn cách hồn người,
Chỉ cần chung một nhịp tim hòa vang.
Ngày đó sẽ đến – ngày chúng ta đã hứa,
Khi trẻ em chạy chơi không sợ tiếng bom,
Khi mẹ cha nhìn con mà không còn lo sợ,
Khi nhân loại cùng nhau chung bữa cơm an lành.
Dẫu hôm nay ta còn đi trong giông bão,
Dẫu vai trĩu nặng bao nỗi khổ nhân sinh,
Nhưng trong lòng ta, niềm tin vẫn cháy bừng:
Một thế giới ít chông gai – dành cho các con.
HNI 30 /8 - B25 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 28
MỘT THẾ GIỚI ÍT CHÔNG GAI HƠN CHO THẾ HỆ SAU
(Lê Đình Hải)
Ta đã đi qua những tháng ngày bão tố,
Đường đời gập ghềnh, ngập máu và nước mắt,
Nhưng trái tim vẫn kiên cường, không gục ngã,
Vẫn thắp sáng niềm tin cho thế hệ mai sau.
Ta đã thấy bao người ngã xuống trong đêm,
Bao ước mơ tan thành bụi mờ vô tận,
Nhưng giữa bóng tối, vẫn le lói một ngọn nến,
Chiếu sáng con đường để con cháu bước đi.
Thế hệ này có thể chịu muôn vàn đắng cay,
Nhưng thế hệ sau phải được hưởng mùa xuân,
Không còn cảnh trẻ thơ oằn mình đói rét,
Không còn giọt lệ chảy dài vì bất công.
Chúng ta gánh thay bao nỗi đau nhân loại,
Để tương lai không còn lặp lại vết thương,
Để mái nhà chung không còn chia thành vực thẳm,
Để nụ cười trẻ nhỏ luôn sáng như ban mai.
Hỡi những người đang đứng giữa phong ba,
Xin đừng chùn chân trước bão tố nghiệt ngã,
Mỗi bước đi của ta, dẫu rớm máu thịt da,
Sẽ hóa thành con đường bằng phẳng cho người sau.
Hỡi thế hệ mai sau – những tâm hồn chưa ra đời,
Hãy nhớ rằng cha anh đã một lần gánh chịu,
Đã biến mọi nỗi đau thành sức mạnh tình yêu,
Đã rải hoa trên lối đi cho các con tiếp bước.
Ta không mong đời mình rực rỡ vinh quang,
Chỉ mong thấy ngày mai nhân gian bớt khổ,
Để khi khép mắt, lòng ta yên ủi thầm thì:
“Ta đã sống vì tương lai ít chông gai hơn.”
Trái đất này từng bị xé toạc bởi hận thù,
Nhưng ta sẽ khâu vá bằng chỉ vàng yêu thương,
Biến oán hờn thành tha thứ, biến đổ máu thành mầm xanh,
Để thế hệ sau được lớn lên trong hiền hòa.
Một thế giới không cần tường cao, súng đạn,
Chỉ cần bàn tay nắm lấy bàn tay,
Không cần biên giới ngăn cách hồn người,
Chỉ cần chung một nhịp tim hòa vang.
Ngày đó sẽ đến – ngày chúng ta đã hứa,
Khi trẻ em chạy chơi không sợ tiếng bom,
Khi mẹ cha nhìn con mà không còn lo sợ,
Khi nhân loại cùng nhau chung bữa cơm an lành.
Dẫu hôm nay ta còn đi trong giông bão,
Dẫu vai trĩu nặng bao nỗi khổ nhân sinh,
Nhưng trong lòng ta, niềm tin vẫn cháy bừng:
Một thế giới ít chông gai – dành cho các con.