HNI 29/8
-Bài thơ chương 30
Kết luận: Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp của vinh quang
(Henry Le – Lê Đình Hải viết chung)
Ngàn chông gai trải khắp đường đời,
Mũi nhọn buốt đau, gió sương tơi bời,
Nhưng dưới bước chân không bao giờ gục ngã,
Con người đứng lên, ý chí rạng ngời.
Có ai thành công mà chưa từng ngã?
Có ai kiêu hùng mà chẳng từng đau?
Vinh quang chẳng rơi từ trời xanh xuống,
Mà do máu, mồ hôi, nước mắt vun trồng.

Chông gai không phải để ta dừng bước,
Mà để thử thách bản lĩnh kiêu hùng.
Ngã xuống một lần – ta thêm sức mạnh,
Vấp ngã mười lần – càng sáng tâm trung.

Kẻ yếu sợ gai, dừng chân thối chí,
Kẻ mạnh xem gai như nhịp cầu qua.
Mỗi vết xước, một chương anh hùng ca,
Mỗi giọt máu, một hạt mầm hi vọng.

Ngày mưa gió – chính là rèn luyện,
Đêm tối tăm – thử sức niềm tin.
Ánh bình minh chỉ sáng trên đỉnh núi,
Nơi ai dám leo giữa vạn hiểm nguy.

Người đi trước để lại dấu chân hằn,
Người đi sau học cách đứng thẳng.
Thế hệ nối thế hệ, truyền lửa cháy bền,
Ngàn chông gai cũng hóa thành hoa.

Vinh quang nào chẳng đẫm lệ cay,
Chiến thắng nào chẳng qua thất bại.
Nhưng chính từ những khổ đau tận cùng,
Con người vươn tới ánh trời rực rỡ.

Hỡi những ai đang trên đường chinh phục,
Đừng run sợ trước đá sỏi gai chông.
Hãy nhớ rằng: sau cùng vinh quang chói lọi,
Sẽ dành cho người không lùi, không quên.

Ngàn chông gai – chẳng phải vực thẳm,
Mà là bàn đạp để ta bật xa.
Mỗi vết thương là chứng nhân bất tử,
Mỗi khổ nạn là bài học trường tồn.

Rồi một ngày, khi đứng trên đỉnh,
Nhìn xuống đời – ngẩng cao đầu hát,
Ta sẽ mỉm cười, lòng không hối tiếc:
"Ngàn chông gai, chỉ là bậc thang".

Bàn chân rớm máu, nhưng tim rực lửa,
Đôi mắt từng mờ, nay sáng niềm tin.
Hành trình ấy khắc tên vào sử,
Vinh quang gọi, ta tiến tới không ngừng.

Đọc thêm
HNI 29/8 -Bài thơ chương 30 Kết luận: Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp của vinh quang (Henry Le – Lê Đình Hải viết chung) Ngàn chông gai trải khắp đường đời, Mũi nhọn buốt đau, gió sương tơi bời, Nhưng dưới bước chân không bao giờ gục ngã, Con người đứng lên, ý chí rạng ngời. Có ai thành công mà chưa từng ngã? Có ai kiêu hùng mà chẳng từng đau? Vinh quang chẳng rơi từ trời xanh xuống, Mà do máu, mồ hôi, nước mắt vun trồng. Chông gai không phải để ta dừng bước, Mà để thử thách bản lĩnh kiêu hùng. Ngã xuống một lần – ta thêm sức mạnh, Vấp ngã mười lần – càng sáng tâm trung. Kẻ yếu sợ gai, dừng chân thối chí, Kẻ mạnh xem gai như nhịp cầu qua. Mỗi vết xước, một chương anh hùng ca, Mỗi giọt máu, một hạt mầm hi vọng. Ngày mưa gió – chính là rèn luyện, Đêm tối tăm – thử sức niềm tin. Ánh bình minh chỉ sáng trên đỉnh núi, Nơi ai dám leo giữa vạn hiểm nguy. Người đi trước để lại dấu chân hằn, Người đi sau học cách đứng thẳng. Thế hệ nối thế hệ, truyền lửa cháy bền, Ngàn chông gai cũng hóa thành hoa. Vinh quang nào chẳng đẫm lệ cay, Chiến thắng nào chẳng qua thất bại. Nhưng chính từ những khổ đau tận cùng, Con người vươn tới ánh trời rực rỡ. Hỡi những ai đang trên đường chinh phục, Đừng run sợ trước đá sỏi gai chông. Hãy nhớ rằng: sau cùng vinh quang chói lọi, Sẽ dành cho người không lùi, không quên. Ngàn chông gai – chẳng phải vực thẳm, Mà là bàn đạp để ta bật xa. Mỗi vết thương là chứng nhân bất tử, Mỗi khổ nạn là bài học trường tồn. Rồi một ngày, khi đứng trên đỉnh, Nhìn xuống đời – ngẩng cao đầu hát, Ta sẽ mỉm cười, lòng không hối tiếc: "Ngàn chông gai, chỉ là bậc thang". Bàn chân rớm máu, nhưng tim rực lửa, Đôi mắt từng mờ, nay sáng niềm tin. Hành trình ấy khắc tên vào sử, Vinh quang gọi, ta tiến tới không ngừng. Đọc thêm
Love
Like
Wow
Yay
17
4 Bình luận 0 Chia sẽ