HNI30/8 - Bài Thơ chương 1
Khởi Nguồn Của Mọi Khinh Thường
(Henry Le – Lê Đình Hải)
Có những ánh mắt soi người như tấm gương,
Nhưng gương mờ đi bởi bụi kiêu căng lấp phủ.
Người nhìn người không thấy sự đồng cảm chan chứa,
Chỉ thấy bóng mình phóng đại trong cơn ảo tưởng ngạo nghễ.
Khinh thường – hạt giống gieo từ nỗi bất an,
Từ khao khát hơn người, từ sợ hãi kém cỏi.
Trong sâu thẳm linh hồn, mỗi con người mong được thừa nhận,
Nhưng khi trái tim khép lại, ta dựng lên bức tường phân biệt.
Có kẻ khinh người nghèo vì cho rằng mình giàu,
Nhưng giàu đâu xóa nổi nỗi lo sợ trắng tay.
Có kẻ khinh người dốt vì nghĩ mình hiểu biết,
Nhưng tri thức thật sự là khiêm cung trước vô biên.
Kẻ khinh thường thường không biết,
Họ đang cúi xuống chính phần yếu mềm trong mình.
Khinh người khác – thật ra là khinh chính mình,
Vì chưa đủ bao dung để thấy giá trị người trước mặt.
Tôn trọng là gì? – Là nhận ra ta chỉ là một mảnh,
Một mảnh mong manh trong biển đời vô tận.
Mỗi con người đều có nỗi đau, khát vọng,
Mỗi tiếng nói đều là sợi dây nối chúng ta lại gần nhau.
Khởi nguồn của khinh thường không nằm ngoài thế giới,
Nó nằm trong góc tối của bản ngã chưa sáng soi.
Khi ta so sánh, khi ta muốn cao hơn người khác,
Là lúc hạt mầm khinh rẻ bắt đầu bén rễ.
Hãy thử cúi xuống một lần thật sự,
Nhìn vào mắt người ăn xin ngoài phố vắng đêm đông.
Trong run rẩy kia có bóng dáng ta,
Trong đói khát kia có nỗi sợ mà chính ta từng biết.
Khi hiểu được, lòng khinh thường tan biến,
Chỉ còn lại sự thương yêu và đồng cảm.
Tôn trọng không phải là ban phát,
Mà là thừa nhận: người trước mặt ta cũng là một vũ trụ trọn vẹn.
Khởi nguồn của mọi khinh thường là ngộ nhận,
Rằng ta cao hơn, rằng ta xứng đáng hơn.
Nhưng chân lý là: không ai cao hơn sự sống,
Và không ai thấp hơn phẩm giá con người.
Hãy dừng lại trước khi gieo ánh mắt khinh khi,
Bởi ánh mắt ấy phản chiếu lại chính tâm hồn ta.
Người được tôn trọng – sẽ biết yêu thương,
Người biết yêu thương – sẽ không còn khinh thường ai nữa.
Đọc thêm
Khởi Nguồn Của Mọi Khinh Thường
(Henry Le – Lê Đình Hải)
Có những ánh mắt soi người như tấm gương,
Nhưng gương mờ đi bởi bụi kiêu căng lấp phủ.
Người nhìn người không thấy sự đồng cảm chan chứa,
Chỉ thấy bóng mình phóng đại trong cơn ảo tưởng ngạo nghễ.
Khinh thường – hạt giống gieo từ nỗi bất an,
Từ khao khát hơn người, từ sợ hãi kém cỏi.
Trong sâu thẳm linh hồn, mỗi con người mong được thừa nhận,
Nhưng khi trái tim khép lại, ta dựng lên bức tường phân biệt.
Có kẻ khinh người nghèo vì cho rằng mình giàu,
Nhưng giàu đâu xóa nổi nỗi lo sợ trắng tay.
Có kẻ khinh người dốt vì nghĩ mình hiểu biết,
Nhưng tri thức thật sự là khiêm cung trước vô biên.
Kẻ khinh thường thường không biết,
Họ đang cúi xuống chính phần yếu mềm trong mình.
Khinh người khác – thật ra là khinh chính mình,
Vì chưa đủ bao dung để thấy giá trị người trước mặt.
Tôn trọng là gì? – Là nhận ra ta chỉ là một mảnh,
Một mảnh mong manh trong biển đời vô tận.
Mỗi con người đều có nỗi đau, khát vọng,
Mỗi tiếng nói đều là sợi dây nối chúng ta lại gần nhau.
Khởi nguồn của khinh thường không nằm ngoài thế giới,
Nó nằm trong góc tối của bản ngã chưa sáng soi.
Khi ta so sánh, khi ta muốn cao hơn người khác,
Là lúc hạt mầm khinh rẻ bắt đầu bén rễ.
Hãy thử cúi xuống một lần thật sự,
Nhìn vào mắt người ăn xin ngoài phố vắng đêm đông.
Trong run rẩy kia có bóng dáng ta,
Trong đói khát kia có nỗi sợ mà chính ta từng biết.
Khi hiểu được, lòng khinh thường tan biến,
Chỉ còn lại sự thương yêu và đồng cảm.
Tôn trọng không phải là ban phát,
Mà là thừa nhận: người trước mặt ta cũng là một vũ trụ trọn vẹn.
Khởi nguồn của mọi khinh thường là ngộ nhận,
Rằng ta cao hơn, rằng ta xứng đáng hơn.
Nhưng chân lý là: không ai cao hơn sự sống,
Và không ai thấp hơn phẩm giá con người.
Hãy dừng lại trước khi gieo ánh mắt khinh khi,
Bởi ánh mắt ấy phản chiếu lại chính tâm hồn ta.
Người được tôn trọng – sẽ biết yêu thương,
Người biết yêu thương – sẽ không còn khinh thường ai nữa.
Đọc thêm
HNI30/8 - Bài Thơ chương 1
Khởi Nguồn Của Mọi Khinh Thường
(Henry Le – Lê Đình Hải)
Có những ánh mắt soi người như tấm gương,
Nhưng gương mờ đi bởi bụi kiêu căng lấp phủ.
Người nhìn người không thấy sự đồng cảm chan chứa,
Chỉ thấy bóng mình phóng đại trong cơn ảo tưởng ngạo nghễ.
Khinh thường – hạt giống gieo từ nỗi bất an,
Từ khao khát hơn người, từ sợ hãi kém cỏi.
Trong sâu thẳm linh hồn, mỗi con người mong được thừa nhận,
Nhưng khi trái tim khép lại, ta dựng lên bức tường phân biệt.
Có kẻ khinh người nghèo vì cho rằng mình giàu,
Nhưng giàu đâu xóa nổi nỗi lo sợ trắng tay.
Có kẻ khinh người dốt vì nghĩ mình hiểu biết,
Nhưng tri thức thật sự là khiêm cung trước vô biên.
Kẻ khinh thường thường không biết,
Họ đang cúi xuống chính phần yếu mềm trong mình.
Khinh người khác – thật ra là khinh chính mình,
Vì chưa đủ bao dung để thấy giá trị người trước mặt.
Tôn trọng là gì? – Là nhận ra ta chỉ là một mảnh,
Một mảnh mong manh trong biển đời vô tận.
Mỗi con người đều có nỗi đau, khát vọng,
Mỗi tiếng nói đều là sợi dây nối chúng ta lại gần nhau.
Khởi nguồn của khinh thường không nằm ngoài thế giới,
Nó nằm trong góc tối của bản ngã chưa sáng soi.
Khi ta so sánh, khi ta muốn cao hơn người khác,
Là lúc hạt mầm khinh rẻ bắt đầu bén rễ.
Hãy thử cúi xuống một lần thật sự,
Nhìn vào mắt người ăn xin ngoài phố vắng đêm đông.
Trong run rẩy kia có bóng dáng ta,
Trong đói khát kia có nỗi sợ mà chính ta từng biết.
Khi hiểu được, lòng khinh thường tan biến,
Chỉ còn lại sự thương yêu và đồng cảm.
Tôn trọng không phải là ban phát,
Mà là thừa nhận: người trước mặt ta cũng là một vũ trụ trọn vẹn.
Khởi nguồn của mọi khinh thường là ngộ nhận,
Rằng ta cao hơn, rằng ta xứng đáng hơn.
Nhưng chân lý là: không ai cao hơn sự sống,
Và không ai thấp hơn phẩm giá con người.
Hãy dừng lại trước khi gieo ánh mắt khinh khi,
Bởi ánh mắt ấy phản chiếu lại chính tâm hồn ta.
Người được tôn trọng – sẽ biết yêu thương,
Người biết yêu thương – sẽ không còn khinh thường ai nữa.
Đọc thêm