HNI. 30/8. B38. THƠ KHỞI NGHIỆP
KHÔNG CÓ VỐN? - TA CÒN VỐN SỐNG – VỐN TRI THỨC

Không tiền bạc trong tay,
Ta vẫn có kho báu vô hình sâu thẳm.
Kho báu không khóa, không rỉ sét, không tàn phai,
Nằm trong từng ký ức, từng lần vấp ngã,
Trong ánh mắt đã từng rực sáng trước một ý tưởng điên rồ.

Vốn sống –
Là những mùa mưa ta từng dầm,
Những phiên chợ làng hồn nhiên sắc màu,
Những bàn tay chai sần của mẹ,
Và nụ cười của cha giữa bao gian khó.
Vốn sống –
Là những câu chuyện từ mái hiên xưa,
Những con đường ta thuộc đến từng viên đá,
Những người bạn đã đến rồi đi,
Để lại trong tim bài học về giữ – buông.

Không ai bán vốn sống ở chợ,
Không ai mua nó bằng vàng,
Nhưng ai biết khai thác
Sẽ biến nó thành cả cánh đồng đầy lúa,
Biến nỗi đau thành sức bật,
Biến ký ức thành bản đồ đi tới tương lai.

Và ta còn vốn tri thức –
Không nằm trong két sắt,
Mà nằm trong từng cuốn sách mở ra như một cánh cửa,
Trong tiếng giảng của một người thầy,
Trong những giờ tự học đến quên cả đêm ngày.

Vốn tri thức là con sông không bao giờ cạn,
Nếu ta biết lội sâu,
Biết múc từng gáo nước ngọt
Để tưới vào gốc rễ ước mơ.
Tri thức –
Không chỉ là con chữ thẳng hàng,
Mà là cách ta nhìn thấy
Ngọn núi kia không chỉ là đá,
Mà là khoáng sản, là du lịch, là câu chuyện nghìn năm.

Không có vốn?
Hãy lấy vốn sống để gieo hạt đầu tiên,
Lấy vốn tri thức để tưới, để chăm,
Rồi một ngày, cây đời trổ hoa,
Quả ngọt sẽ trả công cho từng giọt mồ hôi trí tuệ.

Tiền bạc có thể hết,
Nhưng vốn sống và tri thức càng dùng càng lớn.
Mỗi lần trải nghiệm là thêm một đồng vàng ký ức,
Mỗi lần học hỏi là thêm một thỏi bạc tư duy.
Người khôn ngoan
Không đi tìm vốn ở túi người khác,
Mà khai mỏ trong chính tim và óc mình.

Thế nên –
Khi mọi cánh cửa vốn liếng vật chất đóng sập,
Đừng sợ.
Hãy lục tìm trong kho báu vô hình ấy.
Vốn sống sẽ cho ta gốc rễ,
Vốn tri thức sẽ cho ta đôi cánh.
Và một ngày, khi ta đứng trên đỉnh,
Sẽ mỉm cười nhớ lại:
Ta đã bắt đầu từ con số không,
Nhưng không bao giờ tay trắng.
HNI. 30/8. B38. 🏵️🏵️🏵️THƠ KHỞI NGHIỆP KHÔNG CÓ VỐN? - TA CÒN VỐN SỐNG – VỐN TRI THỨC Không tiền bạc trong tay, Ta vẫn có kho báu vô hình sâu thẳm. Kho báu không khóa, không rỉ sét, không tàn phai, Nằm trong từng ký ức, từng lần vấp ngã, Trong ánh mắt đã từng rực sáng trước một ý tưởng điên rồ. Vốn sống – Là những mùa mưa ta từng dầm, Những phiên chợ làng hồn nhiên sắc màu, Những bàn tay chai sần của mẹ, Và nụ cười của cha giữa bao gian khó. Vốn sống – Là những câu chuyện từ mái hiên xưa, Những con đường ta thuộc đến từng viên đá, Những người bạn đã đến rồi đi, Để lại trong tim bài học về giữ – buông. Không ai bán vốn sống ở chợ, Không ai mua nó bằng vàng, Nhưng ai biết khai thác Sẽ biến nó thành cả cánh đồng đầy lúa, Biến nỗi đau thành sức bật, Biến ký ức thành bản đồ đi tới tương lai. Và ta còn vốn tri thức – Không nằm trong két sắt, Mà nằm trong từng cuốn sách mở ra như một cánh cửa, Trong tiếng giảng của một người thầy, Trong những giờ tự học đến quên cả đêm ngày. Vốn tri thức là con sông không bao giờ cạn, Nếu ta biết lội sâu, Biết múc từng gáo nước ngọt Để tưới vào gốc rễ ước mơ. Tri thức – Không chỉ là con chữ thẳng hàng, Mà là cách ta nhìn thấy Ngọn núi kia không chỉ là đá, Mà là khoáng sản, là du lịch, là câu chuyện nghìn năm. Không có vốn? Hãy lấy vốn sống để gieo hạt đầu tiên, Lấy vốn tri thức để tưới, để chăm, Rồi một ngày, cây đời trổ hoa, Quả ngọt sẽ trả công cho từng giọt mồ hôi trí tuệ. Tiền bạc có thể hết, Nhưng vốn sống và tri thức càng dùng càng lớn. Mỗi lần trải nghiệm là thêm một đồng vàng ký ức, Mỗi lần học hỏi là thêm một thỏi bạc tư duy. Người khôn ngoan Không đi tìm vốn ở túi người khác, Mà khai mỏ trong chính tim và óc mình. Thế nên – Khi mọi cánh cửa vốn liếng vật chất đóng sập, Đừng sợ. Hãy lục tìm trong kho báu vô hình ấy. Vốn sống sẽ cho ta gốc rễ, Vốn tri thức sẽ cho ta đôi cánh. Và một ngày, khi ta đứng trên đỉnh, Sẽ mỉm cười nhớ lại: Ta đã bắt đầu từ con số không, Nhưng không bao giờ tay trắng.
Like
Love
Wow
Angry
12
1 Bình luận 0 Chia sẽ