HNI 30/8 Bài thơ chương 3: Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể – Henry Le,
Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể
Có những ánh mắt lặng thầm trong đêm,
Chứa bao dặm dài của nỗi niềm chưa tỏ.
Có những nụ cười tưởng chừng như gió,
Nhưng phía sau là cơn bão chưa tan.
Mỗi bàn tay, mỗi bước chân gian nan,
Đều khắc ghi những đoạn đời chồng chất.
Những mất mát, những yêu thương ngắt quãng,
Không một ai ngoài họ hiểu hết được đâu.
Có người sống cả đời lặng lẽ như màu,
Chẳng ồn ào nhưng sâu xa như biển.
Có kẻ đi qua, mang hồn đầy phiến diện,
Chỉ thấy bề ngoài, chẳng thấu bên trong.
Mỗi vết sẹo giấu kín trên làn da,
Là một chương sử thi không bao giờ viết.
Mỗi giọt nước mắt rơi trong tĩnh mịch,
Là một trang đời không ai đọc hết đâu.
Có ai biết đứa trẻ bán vé số bên cầu,
Từng mơ thành thầy giáo dạy văn nơi phố thị.
Có ai hay người công nhân ca đêm mệt mỏi,
Từng muốn trở thành họa sĩ vẽ bầu trời.
Có ai hiểu người già ngồi trước hiên trông ngóng,
Cả đời từng là một chiến binh oanh liệt.
Có ai nghe người phụ nữ gánh hàng rong tha thiết,
Là một thi sĩ bỏ quên giấc mơ thuở ban đầu.
Chúng ta thường phán xét rất mau,
Chỉ từ dáng đi, giọng nói, bộ quần áo.
Nhưng phía sau những điều nông nổi ấy,
Là cả một hành trình chưa ai kịp hiểu sâu.
Có người dám kể, có người không,
Có người chọn im lặng, có người cất thành thơ.
Nhưng tất cả – dù trong lặng lẽ hay trong mơ,
Đều mang trong mình một câu chuyện chưa kể.
Mỗi con người là một vũ trụ riêng,
Với hành tinh, với mặt trăng, mặt trời xoay vòng.
Có ánh sáng, có bóng tối chập chùng,
Có thiên thần, có ác quỷ bên trong chực chờ.
Nếu ta lắng nghe, nếu ta mở lòng,
Ta sẽ thấy ngọc ngà ẩn sau đá sỏi.
Nếu ta kiên nhẫn nhìn lâu hơn khoảnh khắc,
Ta sẽ thấy bông hoa nở trong tro tàn.
Đừng vội kết luận khi chưa đọc hết một trang,
Đừng vội quay đi khi chưa hiểu một ánh nhìn.
Mỗi cái bắt tay, mỗi nụ cười bình dị,
Đều cất giữ một khát vọng sinh tồn.
Mỗi con người, như một cuốn sách,
Có chương buồn, có chương rực rỡ, sáng trong.
Và ta, khi đi ngang đời nhau một thoáng,
Đừng chỉ lướt qua – hãy thử đọc một dòng.
Vì biết đâu sau lớp bụi mờ che phủ,
Là một bài ca đẹp hơn cả trời sao.
Vì biết đâu sau những bước chân lao đao,
Là một linh hồn đã từng rực lửa.
Mỗi con người, Henry Le từng nói,
Đọc thêm
Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể
Có những ánh mắt lặng thầm trong đêm,
Chứa bao dặm dài của nỗi niềm chưa tỏ.
Có những nụ cười tưởng chừng như gió,
Nhưng phía sau là cơn bão chưa tan.
Mỗi bàn tay, mỗi bước chân gian nan,
Đều khắc ghi những đoạn đời chồng chất.
Những mất mát, những yêu thương ngắt quãng,
Không một ai ngoài họ hiểu hết được đâu.
Có người sống cả đời lặng lẽ như màu,
Chẳng ồn ào nhưng sâu xa như biển.
Có kẻ đi qua, mang hồn đầy phiến diện,
Chỉ thấy bề ngoài, chẳng thấu bên trong.
Mỗi vết sẹo giấu kín trên làn da,
Là một chương sử thi không bao giờ viết.
Mỗi giọt nước mắt rơi trong tĩnh mịch,
Là một trang đời không ai đọc hết đâu.
Có ai biết đứa trẻ bán vé số bên cầu,
Từng mơ thành thầy giáo dạy văn nơi phố thị.
Có ai hay người công nhân ca đêm mệt mỏi,
Từng muốn trở thành họa sĩ vẽ bầu trời.
Có ai hiểu người già ngồi trước hiên trông ngóng,
Cả đời từng là một chiến binh oanh liệt.
Có ai nghe người phụ nữ gánh hàng rong tha thiết,
Là một thi sĩ bỏ quên giấc mơ thuở ban đầu.
Chúng ta thường phán xét rất mau,
Chỉ từ dáng đi, giọng nói, bộ quần áo.
Nhưng phía sau những điều nông nổi ấy,
Là cả một hành trình chưa ai kịp hiểu sâu.
Có người dám kể, có người không,
Có người chọn im lặng, có người cất thành thơ.
Nhưng tất cả – dù trong lặng lẽ hay trong mơ,
Đều mang trong mình một câu chuyện chưa kể.
Mỗi con người là một vũ trụ riêng,
Với hành tinh, với mặt trăng, mặt trời xoay vòng.
Có ánh sáng, có bóng tối chập chùng,
Có thiên thần, có ác quỷ bên trong chực chờ.
Nếu ta lắng nghe, nếu ta mở lòng,
Ta sẽ thấy ngọc ngà ẩn sau đá sỏi.
Nếu ta kiên nhẫn nhìn lâu hơn khoảnh khắc,
Ta sẽ thấy bông hoa nở trong tro tàn.
Đừng vội kết luận khi chưa đọc hết một trang,
Đừng vội quay đi khi chưa hiểu một ánh nhìn.
Mỗi cái bắt tay, mỗi nụ cười bình dị,
Đều cất giữ một khát vọng sinh tồn.
Mỗi con người, như một cuốn sách,
Có chương buồn, có chương rực rỡ, sáng trong.
Và ta, khi đi ngang đời nhau một thoáng,
Đừng chỉ lướt qua – hãy thử đọc một dòng.
Vì biết đâu sau lớp bụi mờ che phủ,
Là một bài ca đẹp hơn cả trời sao.
Vì biết đâu sau những bước chân lao đao,
Là một linh hồn đã từng rực lửa.
Mỗi con người, Henry Le từng nói,
Đọc thêm
HNI 30/8 Bài thơ chương 3: Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể – Henry Le,
Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể
Có những ánh mắt lặng thầm trong đêm,
Chứa bao dặm dài của nỗi niềm chưa tỏ.
Có những nụ cười tưởng chừng như gió,
Nhưng phía sau là cơn bão chưa tan.
Mỗi bàn tay, mỗi bước chân gian nan,
Đều khắc ghi những đoạn đời chồng chất.
Những mất mát, những yêu thương ngắt quãng,
Không một ai ngoài họ hiểu hết được đâu.
Có người sống cả đời lặng lẽ như màu,
Chẳng ồn ào nhưng sâu xa như biển.
Có kẻ đi qua, mang hồn đầy phiến diện,
Chỉ thấy bề ngoài, chẳng thấu bên trong.
Mỗi vết sẹo giấu kín trên làn da,
Là một chương sử thi không bao giờ viết.
Mỗi giọt nước mắt rơi trong tĩnh mịch,
Là một trang đời không ai đọc hết đâu.
Có ai biết đứa trẻ bán vé số bên cầu,
Từng mơ thành thầy giáo dạy văn nơi phố thị.
Có ai hay người công nhân ca đêm mệt mỏi,
Từng muốn trở thành họa sĩ vẽ bầu trời.
Có ai hiểu người già ngồi trước hiên trông ngóng,
Cả đời từng là một chiến binh oanh liệt.
Có ai nghe người phụ nữ gánh hàng rong tha thiết,
Là một thi sĩ bỏ quên giấc mơ thuở ban đầu.
Chúng ta thường phán xét rất mau,
Chỉ từ dáng đi, giọng nói, bộ quần áo.
Nhưng phía sau những điều nông nổi ấy,
Là cả một hành trình chưa ai kịp hiểu sâu.
Có người dám kể, có người không,
Có người chọn im lặng, có người cất thành thơ.
Nhưng tất cả – dù trong lặng lẽ hay trong mơ,
Đều mang trong mình một câu chuyện chưa kể.
Mỗi con người là một vũ trụ riêng,
Với hành tinh, với mặt trăng, mặt trời xoay vòng.
Có ánh sáng, có bóng tối chập chùng,
Có thiên thần, có ác quỷ bên trong chực chờ.
Nếu ta lắng nghe, nếu ta mở lòng,
Ta sẽ thấy ngọc ngà ẩn sau đá sỏi.
Nếu ta kiên nhẫn nhìn lâu hơn khoảnh khắc,
Ta sẽ thấy bông hoa nở trong tro tàn.
Đừng vội kết luận khi chưa đọc hết một trang,
Đừng vội quay đi khi chưa hiểu một ánh nhìn.
Mỗi cái bắt tay, mỗi nụ cười bình dị,
Đều cất giữ một khát vọng sinh tồn.
Mỗi con người, như một cuốn sách,
Có chương buồn, có chương rực rỡ, sáng trong.
Và ta, khi đi ngang đời nhau một thoáng,
Đừng chỉ lướt qua – hãy thử đọc một dòng.
Vì biết đâu sau lớp bụi mờ che phủ,
Là một bài ca đẹp hơn cả trời sao.
Vì biết đâu sau những bước chân lao đao,
Là một linh hồn đã từng rực lửa.
Mỗi con người, Henry Le từng nói,
Đọc thêm