HNI 30-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: “Không Nợ Gì Nỗi Dễ Chịu”
Sự thật đứng trần truồng giữa cửa
Không cười, không cúi đầu chào bạn
Tay nó không mang đường và sữa
Chỉ mang con dao mổ sáng lạnh
Bạn gọi nó vô duyên, nó im
Bạn đóng cửa, nó vẫn ở đó
Gió lọt khe, lời nói lặng thinh
Lạnh chạm gáy, bạn run, nó thở
Nỗi sợ vẽ son lên gương mặt
Che vết nứt trong bức tường xưa
Một vết nứt cũng là bản đồ
Chỉ đường ra chỗ nền móng thật
Bạn muốn hoa, hạt mầm muốn đất
Bạn muốn hát, cổ họng cần đau
Bạn muốn bình yên ngay tức thì
Mà tim cần rung khi đổi nhịp
Hãy để con dao cắt thói quen
Một đường ngọt vào phần mục rữa
Hãy giữ phần lành như trẻ thơ
Đặt lên bàn ngày mai sáng sủa
Đừng đòi sự thật phải làm dáng
Nó không đi dạ tiệc của ai
Ánh mắt nó tỉnh như trời sớm
Không trang điểm để vừa lòng người
Bạn ôm nó, nó không ôm lại
Nhưng đường đi bỗng hiện dưới chân
Mồ hôi có mùi của tự do
Nỗi đau có mùi của hiểu biết
Khi bạn thôi cần tiếng vỗ tay
Sự thật mỉm cười trong yên lặng
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: “Không Nợ Gì Nỗi Dễ Chịu”
Sự thật đứng trần truồng giữa cửa
Không cười, không cúi đầu chào bạn
Tay nó không mang đường và sữa
Chỉ mang con dao mổ sáng lạnh
Bạn gọi nó vô duyên, nó im
Bạn đóng cửa, nó vẫn ở đó
Gió lọt khe, lời nói lặng thinh
Lạnh chạm gáy, bạn run, nó thở
Nỗi sợ vẽ son lên gương mặt
Che vết nứt trong bức tường xưa
Một vết nứt cũng là bản đồ
Chỉ đường ra chỗ nền móng thật
Bạn muốn hoa, hạt mầm muốn đất
Bạn muốn hát, cổ họng cần đau
Bạn muốn bình yên ngay tức thì
Mà tim cần rung khi đổi nhịp
Hãy để con dao cắt thói quen
Một đường ngọt vào phần mục rữa
Hãy giữ phần lành như trẻ thơ
Đặt lên bàn ngày mai sáng sủa
Đừng đòi sự thật phải làm dáng
Nó không đi dạ tiệc của ai
Ánh mắt nó tỉnh như trời sớm
Không trang điểm để vừa lòng người
Bạn ôm nó, nó không ôm lại
Nhưng đường đi bỗng hiện dưới chân
Mồ hôi có mùi của tự do
Nỗi đau có mùi của hiểu biết
Khi bạn thôi cần tiếng vỗ tay
Sự thật mỉm cười trong yên lặng
HNI 30-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: “Không Nợ Gì Nỗi Dễ Chịu”
Sự thật đứng trần truồng giữa cửa
Không cười, không cúi đầu chào bạn
Tay nó không mang đường và sữa
Chỉ mang con dao mổ sáng lạnh
Bạn gọi nó vô duyên, nó im
Bạn đóng cửa, nó vẫn ở đó
Gió lọt khe, lời nói lặng thinh
Lạnh chạm gáy, bạn run, nó thở
Nỗi sợ vẽ son lên gương mặt
Che vết nứt trong bức tường xưa
Một vết nứt cũng là bản đồ
Chỉ đường ra chỗ nền móng thật
Bạn muốn hoa, hạt mầm muốn đất
Bạn muốn hát, cổ họng cần đau
Bạn muốn bình yên ngay tức thì
Mà tim cần rung khi đổi nhịp
Hãy để con dao cắt thói quen
Một đường ngọt vào phần mục rữa
Hãy giữ phần lành như trẻ thơ
Đặt lên bàn ngày mai sáng sủa
Đừng đòi sự thật phải làm dáng
Nó không đi dạ tiệc của ai
Ánh mắt nó tỉnh như trời sớm
Không trang điểm để vừa lòng người
Bạn ôm nó, nó không ôm lại
Nhưng đường đi bỗng hiện dưới chân
Mồ hôi có mùi của tự do
Nỗi đau có mùi của hiểu biết
Khi bạn thôi cần tiếng vỗ tay
Sự thật mỉm cười trong yên lặng