HNI 30-8:
BÀI HÁT CHƯƠNG 1: “Đau Nhưng Đúng”
.
Verse 1
Anh đã sống trong căn phòng ấm
Tường treo những bức ảnh yên bình
Một ngày cửa bật mở rất chậm
Gió mang mùi thật thà rót in
Pre-chorus
Anh hỏi: “Sao không dịu dàng hơn?”
Gió nói: “Không ai ký điều đó.”
Nếu muốn đường, hãy thôi sợ ớn,
Nếm vị mặn mới đi qua gió.
Chorus
Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa
Verse 2
Anh từng thích những câu nói ngọt
Ngọt đến khi chân đứng lún sâu
Một bàn tay kéo anh qua vội
Hóa ra là tiếng thở của đau
Pre-chorus
Anh hỏi: “Bao lâu mới hết nhói?”
Gió cười: “Khi thôi cần vỗ tay.”
Đặt kỳ vọng xuống như balô cũ,
Vai nhẹ rồi, đường bỗng thẳng ngay.
Chorus
Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa
Bridge
Ta đã lâu không nhìn vào gương
Sợ thấy đôi mắt mình run rẩy
Nhưng qua run rẩy là bình minh
Ánh sáng không thương lượng với tối
Final Chorus
Đau nhưng đúng — và anh còn đứng ở đây
Đau nhưng đúng — bàn chân chạm đất lần này
Khi chấp nhận sự thật không nợ phải dịu
Tự do khẽ mở, từ bên trong anh bay
Outro (4 bars)
Nhịp tim chậm, guitar tắt dần.
BÀI HÁT CHƯƠNG 1: “Đau Nhưng Đúng”
.
Verse 1
Anh đã sống trong căn phòng ấm
Tường treo những bức ảnh yên bình
Một ngày cửa bật mở rất chậm
Gió mang mùi thật thà rót in
Pre-chorus
Anh hỏi: “Sao không dịu dàng hơn?”
Gió nói: “Không ai ký điều đó.”
Nếu muốn đường, hãy thôi sợ ớn,
Nếm vị mặn mới đi qua gió.
Chorus
Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa
Verse 2
Anh từng thích những câu nói ngọt
Ngọt đến khi chân đứng lún sâu
Một bàn tay kéo anh qua vội
Hóa ra là tiếng thở của đau
Pre-chorus
Anh hỏi: “Bao lâu mới hết nhói?”
Gió cười: “Khi thôi cần vỗ tay.”
Đặt kỳ vọng xuống như balô cũ,
Vai nhẹ rồi, đường bỗng thẳng ngay.
Chorus
Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa
Bridge
Ta đã lâu không nhìn vào gương
Sợ thấy đôi mắt mình run rẩy
Nhưng qua run rẩy là bình minh
Ánh sáng không thương lượng với tối
Final Chorus
Đau nhưng đúng — và anh còn đứng ở đây
Đau nhưng đúng — bàn chân chạm đất lần này
Khi chấp nhận sự thật không nợ phải dịu
Tự do khẽ mở, từ bên trong anh bay
Outro (4 bars)
Nhịp tim chậm, guitar tắt dần.
HNI 30-8:
BÀI HÁT CHƯƠNG 1: “Đau Nhưng Đúng”
.
Verse 1
Anh đã sống trong căn phòng ấm
Tường treo những bức ảnh yên bình
Một ngày cửa bật mở rất chậm
Gió mang mùi thật thà rót in
Pre-chorus
Anh hỏi: “Sao không dịu dàng hơn?”
Gió nói: “Không ai ký điều đó.”
Nếu muốn đường, hãy thôi sợ ớn,
Nếm vị mặn mới đi qua gió.
Chorus
Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa
Verse 2
Anh từng thích những câu nói ngọt
Ngọt đến khi chân đứng lún sâu
Một bàn tay kéo anh qua vội
Hóa ra là tiếng thở của đau
Pre-chorus
Anh hỏi: “Bao lâu mới hết nhói?”
Gió cười: “Khi thôi cần vỗ tay.”
Đặt kỳ vọng xuống như balô cũ,
Vai nhẹ rồi, đường bỗng thẳng ngay.
Chorus
Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa
Bridge
Ta đã lâu không nhìn vào gương
Sợ thấy đôi mắt mình run rẩy
Nhưng qua run rẩy là bình minh
Ánh sáng không thương lượng với tối
Final Chorus
Đau nhưng đúng — và anh còn đứng ở đây
Đau nhưng đúng — bàn chân chạm đất lần này
Khi chấp nhận sự thật không nợ phải dịu
Tự do khẽ mở, từ bên trong anh bay
Outro (4 bars)
Nhịp tim chậm, guitar tắt dần.