HNI 30-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: “Kẹo Ngọt Và Dao Mổ”
Trên bàn, viên kẹo long lanh
Ánh sáng mật ong rót vào mắt
Lưỡi chạm, vị ngọt tan nhanh
Tim dịu, đầu gật, chân không bước
Ngoài cửa, con dao lặng im
Lưỡi thép soi hình bóng run rẩy
Nó không nói, chẳng hứa gì
Chỉ sắc bén, chỉ thẳng đường
Người chọn kẹo — giây phút yên
Người chọn dao — nhiều đêm nhói
Nhưng xương liền nhờ dao mổ
Còn kẹo ngọt chôn mục ruột gan
Ta từng uống lời mật ong
Ngủ trong ảo tưởng dịu dàng
Rồi tỉnh giấc, gương nứt toác
Thấy máu chảy từ nụ cười
Lời dối trá là chiếc gối
Đỡ đầu ta trong giây lát
Nhưng khi sấm gầm, tường sập
Gối nát vụn chẳng còn gì
Dao trần trụi, không hoa văn
Cắt một nhát, đau thật sự
Nhưng chính từ vết cắt ấy
Ta mọc lại phần cơ mới
Hãy chọn đau để còn sống
Đừng chọn ngọt để chôn thân
Sự thật không xin ai cả
Nó đứng đấy — ta bước thôi
Một ngày quen mùi dao mổ
Kẹo ngọt sẽ thành tro tàn
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: “Kẹo Ngọt Và Dao Mổ”
Trên bàn, viên kẹo long lanh
Ánh sáng mật ong rót vào mắt
Lưỡi chạm, vị ngọt tan nhanh
Tim dịu, đầu gật, chân không bước
Ngoài cửa, con dao lặng im
Lưỡi thép soi hình bóng run rẩy
Nó không nói, chẳng hứa gì
Chỉ sắc bén, chỉ thẳng đường
Người chọn kẹo — giây phút yên
Người chọn dao — nhiều đêm nhói
Nhưng xương liền nhờ dao mổ
Còn kẹo ngọt chôn mục ruột gan
Ta từng uống lời mật ong
Ngủ trong ảo tưởng dịu dàng
Rồi tỉnh giấc, gương nứt toác
Thấy máu chảy từ nụ cười
Lời dối trá là chiếc gối
Đỡ đầu ta trong giây lát
Nhưng khi sấm gầm, tường sập
Gối nát vụn chẳng còn gì
Dao trần trụi, không hoa văn
Cắt một nhát, đau thật sự
Nhưng chính từ vết cắt ấy
Ta mọc lại phần cơ mới
Hãy chọn đau để còn sống
Đừng chọn ngọt để chôn thân
Sự thật không xin ai cả
Nó đứng đấy — ta bước thôi
Một ngày quen mùi dao mổ
Kẹo ngọt sẽ thành tro tàn
HNI 30-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: “Kẹo Ngọt Và Dao Mổ”
Trên bàn, viên kẹo long lanh
Ánh sáng mật ong rót vào mắt
Lưỡi chạm, vị ngọt tan nhanh
Tim dịu, đầu gật, chân không bước
Ngoài cửa, con dao lặng im
Lưỡi thép soi hình bóng run rẩy
Nó không nói, chẳng hứa gì
Chỉ sắc bén, chỉ thẳng đường
Người chọn kẹo — giây phút yên
Người chọn dao — nhiều đêm nhói
Nhưng xương liền nhờ dao mổ
Còn kẹo ngọt chôn mục ruột gan
Ta từng uống lời mật ong
Ngủ trong ảo tưởng dịu dàng
Rồi tỉnh giấc, gương nứt toác
Thấy máu chảy từ nụ cười
Lời dối trá là chiếc gối
Đỡ đầu ta trong giây lát
Nhưng khi sấm gầm, tường sập
Gối nát vụn chẳng còn gì
Dao trần trụi, không hoa văn
Cắt một nhát, đau thật sự
Nhưng chính từ vết cắt ấy
Ta mọc lại phần cơ mới
Hãy chọn đau để còn sống
Đừng chọn ngọt để chôn thân
Sự thật không xin ai cả
Nó đứng đấy — ta bước thôi
Một ngày quen mùi dao mổ
Kẹo ngọt sẽ thành tro tàn