HNI. 30/8. - B15. BÀI THƠ CHƯƠNG 3 "KẺ GHÉT GƯƠNG"
Gương không chọn phản chiếu gì
Chỉ trả lại ánh sáng trung thực
Nhưng mắt người nhìn vào gương
Run rẩy trước vết nhăn, sợi tóc bạc
Sự thật không đến để làm đau
Nó chỉ nói: “Đây là mày đấy.”
Nhưng ta hét: “Mày tàn nhẫn!”
Rồi quay lưng, rồi đập gương tan
Mảnh gương vỡ cắm vào da
Đau hơn cả hình ảnh ban đầu
Ta ghét kẻ đã đưa tin
Vì tin xấu không chịu đổi màu
Ta ghét bạn đã nói thẳng
Quên mất họ cứu ta khỏi vực sâu
Sự thật im, không thanh minh
Nó vẫn thở, vẫn đứng, không đổi
Người ghét nó, người né nó
Nhưng không ai giết được nó cả
Nó như trăng, ta nhắm mắt
Nó vẫn treo lơ lửng bầu trời
Nó như đất, ta chối bỏ
Nhưng bàn chân vẫn giẫm lên thôi
Một ngày mệt, ta hiểu ra
Ghét nó chỉ làm ta thêm nặng
Quay lại, đặt tay lên gương
Thấy mình vẫn ở đó, chưa mất
Thấy nếp nhăn thành bài học
Thấy tóc bạc là chứng nhân
Khi thôi ghét, ta thấy gương
Chính là cửa mở sang tự do
Gương không chọn phản chiếu gì
Chỉ trả lại ánh sáng trung thực
Nhưng mắt người nhìn vào gương
Run rẩy trước vết nhăn, sợi tóc bạc
Sự thật không đến để làm đau
Nó chỉ nói: “Đây là mày đấy.”
Nhưng ta hét: “Mày tàn nhẫn!”
Rồi quay lưng, rồi đập gương tan
Mảnh gương vỡ cắm vào da
Đau hơn cả hình ảnh ban đầu
Ta ghét kẻ đã đưa tin
Vì tin xấu không chịu đổi màu
Ta ghét bạn đã nói thẳng
Quên mất họ cứu ta khỏi vực sâu
Sự thật im, không thanh minh
Nó vẫn thở, vẫn đứng, không đổi
Người ghét nó, người né nó
Nhưng không ai giết được nó cả
Nó như trăng, ta nhắm mắt
Nó vẫn treo lơ lửng bầu trời
Nó như đất, ta chối bỏ
Nhưng bàn chân vẫn giẫm lên thôi
Một ngày mệt, ta hiểu ra
Ghét nó chỉ làm ta thêm nặng
Quay lại, đặt tay lên gương
Thấy mình vẫn ở đó, chưa mất
Thấy nếp nhăn thành bài học
Thấy tóc bạc là chứng nhân
Khi thôi ghét, ta thấy gương
Chính là cửa mở sang tự do
HNI. 30/8. - B15. 🏵️🏵️🏵️BÀI THƠ CHƯƠNG 3 "KẺ GHÉT GƯƠNG"
Gương không chọn phản chiếu gì
Chỉ trả lại ánh sáng trung thực
Nhưng mắt người nhìn vào gương
Run rẩy trước vết nhăn, sợi tóc bạc
Sự thật không đến để làm đau
Nó chỉ nói: “Đây là mày đấy.”
Nhưng ta hét: “Mày tàn nhẫn!”
Rồi quay lưng, rồi đập gương tan
Mảnh gương vỡ cắm vào da
Đau hơn cả hình ảnh ban đầu
Ta ghét kẻ đã đưa tin
Vì tin xấu không chịu đổi màu
Ta ghét bạn đã nói thẳng
Quên mất họ cứu ta khỏi vực sâu
Sự thật im, không thanh minh
Nó vẫn thở, vẫn đứng, không đổi
Người ghét nó, người né nó
Nhưng không ai giết được nó cả
Nó như trăng, ta nhắm mắt
Nó vẫn treo lơ lửng bầu trời
Nó như đất, ta chối bỏ
Nhưng bàn chân vẫn giẫm lên thôi
Một ngày mệt, ta hiểu ra
Ghét nó chỉ làm ta thêm nặng
Quay lại, đặt tay lên gương
Thấy mình vẫn ở đó, chưa mất
Thấy nếp nhăn thành bài học
Thấy tóc bạc là chứng nhân
Khi thôi ghét, ta thấy gương
Chính là cửa mở sang tự do