HNI 31-8 - B21.
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: "BẠN ĐỒNG HÀNH VÔ HÌNH"
Tôi bước trên con đường trống
Gió thổi, không ai đi cùng
Bóng tôi dài như chiếc cột
In lên nền gạch lạnh câm
Người ta rẽ sang hướng khác
Khi tôi nói ra điều thật
Nụ cười họ đóng băng ngay
Chỉ còn lưng áo xa dần
Tôi ngồi xuống cùng im lặng
Nghe tim mình như nhịp trống
Một khoảng trống trong ngực vang
Không đau, chỉ rộng vô cùng
Tôi hỏi: “Ai ở bên tôi?”
Tiếng gió đáp: “Chính anh thôi.”
Tôi hỏi: “Có đáng không nhỉ?”
Gương phản chiếu: “Đáng từng lời.”
Cô đơn là thầy nghiêm khắc
Không cho kẹo, chỉ cho gậy
Nhưng nhờ gậy, tôi học đi
Dù không có tay ai dắt
Tôi thấy mình tựa cây khô
Giữa mùa đông đứng hiên ngang
Rồi mùa xuân bất ngờ đến
Lá non mọc, xanh miên man
Tôi hiểu: cô đơn không giết
Nó gieo hạt trong cõi sâu
Ngày kia hạt thành rừng rậm
Che bóng cả những người sau
Thì ra cô đơn là bạn
Đồng hành vô hình với tôi.
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: "BẠN ĐỒNG HÀNH VÔ HÌNH"
Tôi bước trên con đường trống
Gió thổi, không ai đi cùng
Bóng tôi dài như chiếc cột
In lên nền gạch lạnh câm
Người ta rẽ sang hướng khác
Khi tôi nói ra điều thật
Nụ cười họ đóng băng ngay
Chỉ còn lưng áo xa dần
Tôi ngồi xuống cùng im lặng
Nghe tim mình như nhịp trống
Một khoảng trống trong ngực vang
Không đau, chỉ rộng vô cùng
Tôi hỏi: “Ai ở bên tôi?”
Tiếng gió đáp: “Chính anh thôi.”
Tôi hỏi: “Có đáng không nhỉ?”
Gương phản chiếu: “Đáng từng lời.”
Cô đơn là thầy nghiêm khắc
Không cho kẹo, chỉ cho gậy
Nhưng nhờ gậy, tôi học đi
Dù không có tay ai dắt
Tôi thấy mình tựa cây khô
Giữa mùa đông đứng hiên ngang
Rồi mùa xuân bất ngờ đến
Lá non mọc, xanh miên man
Tôi hiểu: cô đơn không giết
Nó gieo hạt trong cõi sâu
Ngày kia hạt thành rừng rậm
Che bóng cả những người sau
Thì ra cô đơn là bạn
Đồng hành vô hình với tôi.
HNI 31-8 - B21. 🏵️🏵️🏵️
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: "BẠN ĐỒNG HÀNH VÔ HÌNH"
Tôi bước trên con đường trống
Gió thổi, không ai đi cùng
Bóng tôi dài như chiếc cột
In lên nền gạch lạnh câm
Người ta rẽ sang hướng khác
Khi tôi nói ra điều thật
Nụ cười họ đóng băng ngay
Chỉ còn lưng áo xa dần
Tôi ngồi xuống cùng im lặng
Nghe tim mình như nhịp trống
Một khoảng trống trong ngực vang
Không đau, chỉ rộng vô cùng
Tôi hỏi: “Ai ở bên tôi?”
Tiếng gió đáp: “Chính anh thôi.”
Tôi hỏi: “Có đáng không nhỉ?”
Gương phản chiếu: “Đáng từng lời.”
Cô đơn là thầy nghiêm khắc
Không cho kẹo, chỉ cho gậy
Nhưng nhờ gậy, tôi học đi
Dù không có tay ai dắt
Tôi thấy mình tựa cây khô
Giữa mùa đông đứng hiên ngang
Rồi mùa xuân bất ngờ đến
Lá non mọc, xanh miên man
Tôi hiểu: cô đơn không giết
Nó gieo hạt trong cõi sâu
Ngày kia hạt thành rừng rậm
Che bóng cả những người sau
Thì ra cô đơn là bạn
Đồng hành vô hình với tôi.