HCOIN 31/8
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: TỪ QUẢN TRỊ ĐẾN DẪN DẮT
Ngày xưa, người lãnh đạo ngồi trên cao,
Cầm roi quyền lực, vẽ ranh giới giữa kẻ trên – người dưới.
Quản trị nghĩa là kiểm soát,
Là con số, là mệnh lệnh, là luật cứng rắn như đá tảng.
Nhưng thế giới số đã nổi sóng,
Bức tường quyền lực tràn tung như thủy tinh trước cơn bão.
Người ta không cần ai quản lý,
Người ta cần một đường dẫn sáng sủa.
Lãnh đạo số không chỉ là chức danh,
Không phải vòng bọc da trong phòng kín,
Mà là tấm kính soi lòng người,
Là nhóm che chở trong thời gian tập thể.
Ngày nay, lãnh đạo không quản lý nhân viên,
Mà giải phóng tiềm năng,
Không sai tạo bàn tay,
Mà khơi dậy trí óc, linh hồn, và sáng tạo.
Từ quản trị dẫn dắt –
Là cuộc hành trình đổi vai của thế kỷ.
Người lãnh đạo đạo không cầm chìa khóa nhà tù,
Mà mở cửa tự làm cho từng ý tưởng nhỏ bé.
Họ không nói: “Làm đi!”,
Họ hỏi: “Vì sao không thử?”
Họ không xây dựng hàng rào kỷ luật,
Họ xây dựng cây cầu niềm tin.
Trong kỷ nguyên số, dữ liệu như biển cả,
Thông tin cuồn cuộn như thác nước.
Người quản trị có thể chết chìm trong sổ sách,
nhưng người dẫn dắt đã biết đại biến thành phố thương mại toàn cầu.
Họ không quản lý công việc,
Mà dẫn dắt sứ mệnh.
Không điều khiển từng bước chân,
Mà chỉ hướng đỉnh núi xa nơi mọi người cùng muốn leo.
Một lãnh đạo đạo số,
Không cần hét lên để người khác nghe thấy,
Chỉ cần thì thầm,
Internet sẽ thoáng giọng nói đến triệu con tim.
Hướng dẫn tiến bằng tầm nhìn,
không bằng sơ đồ tổ chức.
Họ xây dựng cộng đồng, thay
đổi máy chủ.
Người quản trị sợ mất quyền,
Người dẫn dắt sợ mất lòng tin.
Người quản trị số đầu,
Người dẫn đường đánh giá giá trị từng cá nhân.
Khi doanh nghiệp biến thành mạng lưới,
Không còn một trung tâm duy nhất,
Lãnh đạo là hạt nhân năng lượng,
Không phải Chiếc ghế cao nhất.
Họ không cần giữ dây cương,
By con ngựa số phóng đi nhanh hơn sấm chớp.
Họ chỉ cần giữ bàn làm
việc để người dùng không liên lạc được với dữ liệu sa mạc.
Người quản trị bảo vệ: “Đây là quy trình.”
Người dẫn nói: “Hãy cùng viết lại.”
Người quản lý xây dựng báo cáo,
Người dẫn dắt mở cánh cửa chia sẻ.
Trong kỷ nguyên số,
Mọi cá nhân đều có tiếng nói,
Và lãnh đạo số phải học cách lắng nghe, thả tuệ
lắng nghe cả sự im lặng.
Đọc ít hơn
0 Bình luận
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: TỪ QUẢN TRỊ ĐẾN DẪN DẮT
Ngày xưa, người lãnh đạo ngồi trên cao,
Cầm roi quyền lực, vẽ ranh giới giữa kẻ trên – người dưới.
Quản trị nghĩa là kiểm soát,
Là con số, là mệnh lệnh, là luật cứng rắn như đá tảng.
Nhưng thế giới số đã nổi sóng,
Bức tường quyền lực tràn tung như thủy tinh trước cơn bão.
Người ta không cần ai quản lý,
Người ta cần một đường dẫn sáng sủa.
Lãnh đạo số không chỉ là chức danh,
Không phải vòng bọc da trong phòng kín,
Mà là tấm kính soi lòng người,
Là nhóm che chở trong thời gian tập thể.
Ngày nay, lãnh đạo không quản lý nhân viên,
Mà giải phóng tiềm năng,
Không sai tạo bàn tay,
Mà khơi dậy trí óc, linh hồn, và sáng tạo.
Từ quản trị dẫn dắt –
Là cuộc hành trình đổi vai của thế kỷ.
Người lãnh đạo đạo không cầm chìa khóa nhà tù,
Mà mở cửa tự làm cho từng ý tưởng nhỏ bé.
Họ không nói: “Làm đi!”,
Họ hỏi: “Vì sao không thử?”
Họ không xây dựng hàng rào kỷ luật,
Họ xây dựng cây cầu niềm tin.
Trong kỷ nguyên số, dữ liệu như biển cả,
Thông tin cuồn cuộn như thác nước.
Người quản trị có thể chết chìm trong sổ sách,
nhưng người dẫn dắt đã biết đại biến thành phố thương mại toàn cầu.
Họ không quản lý công việc,
Mà dẫn dắt sứ mệnh.
Không điều khiển từng bước chân,
Mà chỉ hướng đỉnh núi xa nơi mọi người cùng muốn leo.
Một lãnh đạo đạo số,
Không cần hét lên để người khác nghe thấy,
Chỉ cần thì thầm,
Internet sẽ thoáng giọng nói đến triệu con tim.
Hướng dẫn tiến bằng tầm nhìn,
không bằng sơ đồ tổ chức.
Họ xây dựng cộng đồng, thay
đổi máy chủ.
Người quản trị sợ mất quyền,
Người dẫn dắt sợ mất lòng tin.
Người quản trị số đầu,
Người dẫn đường đánh giá giá trị từng cá nhân.
Khi doanh nghiệp biến thành mạng lưới,
Không còn một trung tâm duy nhất,
Lãnh đạo là hạt nhân năng lượng,
Không phải Chiếc ghế cao nhất.
Họ không cần giữ dây cương,
By con ngựa số phóng đi nhanh hơn sấm chớp.
Họ chỉ cần giữ bàn làm
việc để người dùng không liên lạc được với dữ liệu sa mạc.
Người quản trị bảo vệ: “Đây là quy trình.”
Người dẫn nói: “Hãy cùng viết lại.”
Người quản lý xây dựng báo cáo,
Người dẫn dắt mở cánh cửa chia sẻ.
Trong kỷ nguyên số,
Mọi cá nhân đều có tiếng nói,
Và lãnh đạo số phải học cách lắng nghe, thả tuệ
lắng nghe cả sự im lặng.
Đọc ít hơn
0 Bình luận
HCOIN 31/8
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: TỪ QUẢN TRỊ ĐẾN DẪN DẮT
Ngày xưa, người lãnh đạo ngồi trên cao,
Cầm roi quyền lực, vẽ ranh giới giữa kẻ trên – người dưới.
Quản trị nghĩa là kiểm soát,
Là con số, là mệnh lệnh, là luật cứng rắn như đá tảng.
Nhưng thế giới số đã nổi sóng,
Bức tường quyền lực tràn tung như thủy tinh trước cơn bão.
Người ta không cần ai quản lý,
Người ta cần một đường dẫn sáng sủa.
Lãnh đạo số không chỉ là chức danh,
Không phải vòng bọc da trong phòng kín,
Mà là tấm kính soi lòng người,
Là nhóm che chở trong thời gian tập thể.
Ngày nay, lãnh đạo không quản lý nhân viên,
Mà giải phóng tiềm năng,
Không sai tạo bàn tay,
Mà khơi dậy trí óc, linh hồn, và sáng tạo.
Từ quản trị dẫn dắt –
Là cuộc hành trình đổi vai của thế kỷ.
Người lãnh đạo đạo không cầm chìa khóa nhà tù,
Mà mở cửa tự làm cho từng ý tưởng nhỏ bé.
Họ không nói: “Làm đi!”,
Họ hỏi: “Vì sao không thử?”
Họ không xây dựng hàng rào kỷ luật,
Họ xây dựng cây cầu niềm tin.
Trong kỷ nguyên số, dữ liệu như biển cả,
Thông tin cuồn cuộn như thác nước.
Người quản trị có thể chết chìm trong sổ sách,
nhưng người dẫn dắt đã biết đại biến thành phố thương mại toàn cầu.
Họ không quản lý công việc,
Mà dẫn dắt sứ mệnh.
Không điều khiển từng bước chân,
Mà chỉ hướng đỉnh núi xa nơi mọi người cùng muốn leo.
Một lãnh đạo đạo số,
Không cần hét lên để người khác nghe thấy,
Chỉ cần thì thầm,
Internet sẽ thoáng giọng nói đến triệu con tim.
Hướng dẫn tiến bằng tầm nhìn,
không bằng sơ đồ tổ chức.
Họ xây dựng cộng đồng, thay
đổi máy chủ.
Người quản trị sợ mất quyền,
Người dẫn dắt sợ mất lòng tin.
Người quản trị số đầu,
Người dẫn đường đánh giá giá trị từng cá nhân.
Khi doanh nghiệp biến thành mạng lưới,
Không còn một trung tâm duy nhất,
Lãnh đạo là hạt nhân năng lượng,
Không phải Chiếc ghế cao nhất.
Họ không cần giữ dây cương,
By con ngựa số phóng đi nhanh hơn sấm chớp.
Họ chỉ cần giữ bàn làm
việc để người dùng không liên lạc được với dữ liệu sa mạc.
Người quản trị bảo vệ: “Đây là quy trình.”
Người dẫn nói: “Hãy cùng viết lại.”
Người quản lý xây dựng báo cáo,
Người dẫn dắt mở cánh cửa chia sẻ.
Trong kỷ nguyên số,
Mọi cá nhân đều có tiếng nói,
Và lãnh đạo số phải học cách lắng nghe, thả tuệ
lắng nghe cả sự im lặng.
Đọc ít hơn
0 Bình luận