HNI 31-8
Bài Thơ Chương 7: “Ánh Sáng Qua Vết Rách”

Tôi từng sợ vết thương

Như sợ dao cắt da

Nhưng rồi vết rách mở

Cho ánh sáng tràn qua

Tôi từng ôm hạnh phúc giả

Như trẻ ôm con búp bê

Khi nó gãy, tôi khóc

Nhưng rồi tôi mới thấy thật

Tổn thương như cơn mưa

Rửa sạch lớp bụi ảo

Tổn thương như tiếng sấm

Đánh thức kẻ đang ngủ

Tôi từng gào lên “Tại sao?”

Nhưng im lặng trả lời: “Để lớn.”

Tôi từng trách người làm đau

Nhưng rồi hiểu: họ chỉ là dao

Dao không ghét, dao không thương

Nó chỉ cắt, việc của nó

Vết cắt biến tôi từ cũ sang mới

Biến mềm yếu thành kiên cường

Tôi ngồi trên đống tro

Và thấy mầm xanh nhú lên

Vết thương hóa thành dấu ấn

Ghi tôi đã trưởng thành

Nỗi đau biến thành nhịp trống

Giục tôi đi tiếp đường dài

Tôi không còn sợ tổn thương

Tôi sợ sống mà không lớn

Khi tôi chịu đau một lần

Tôi được tái sinh một đời.
HNI 31-8 Bài Thơ Chương 7: “Ánh Sáng Qua Vết Rách” Tôi từng sợ vết thương Như sợ dao cắt da Nhưng rồi vết rách mở Cho ánh sáng tràn qua Tôi từng ôm hạnh phúc giả Như trẻ ôm con búp bê Khi nó gãy, tôi khóc Nhưng rồi tôi mới thấy thật Tổn thương như cơn mưa Rửa sạch lớp bụi ảo Tổn thương như tiếng sấm Đánh thức kẻ đang ngủ Tôi từng gào lên “Tại sao?” Nhưng im lặng trả lời: “Để lớn.” Tôi từng trách người làm đau Nhưng rồi hiểu: họ chỉ là dao Dao không ghét, dao không thương Nó chỉ cắt, việc của nó Vết cắt biến tôi từ cũ sang mới Biến mềm yếu thành kiên cường Tôi ngồi trên đống tro Và thấy mầm xanh nhú lên Vết thương hóa thành dấu ấn Ghi tôi đã trưởng thành Nỗi đau biến thành nhịp trống Giục tôi đi tiếp đường dài Tôi không còn sợ tổn thương Tôi sợ sống mà không lớn Khi tôi chịu đau một lần Tôi được tái sinh một đời.
Love
Like
9
0 Comments 0 Shares