HNI 31-8
Bài Thơ Chương 6: “Kẻ Phá Lồng”
Ta xây lồng bằng thói quen
Treo trong đó vài bức tranh cũ
Mỗi sáng nhìn, thấy yên ổn
Như con chim trong lồng vàng
Rồi một ngày gió thổi mạnh
Cửa bật tung, khung sắt gãy
Chim hoảng loạn, tim đập nhanh
Bay hay ở, câu hỏi lớn
Ngoài kia trời xanh ngợp
Nhưng cũng đầy bão tố
Trong này tối và chật
Nhưng ít ra quen thuộc
Sự thật bước vào, cười
“Mày không sinh ra để chết ở đây.”
Chim gào: “Mày phá hết rồi!”
Nhưng cánh đã run vì nhớ bay
Ta khóc khi tường đổ
Ta nguyền rủa bàn tay thật
Nhưng trong đống gạch vụn
Cây non bắt đầu mọc
Ta run rẩy, bước ra
Chân đau, mắt chói sáng
Lần đầu thấy trời rộng
Lần đầu thấy mình nhỏ bé
Nhưng nhỏ bé lại tự do
Nhưng tự do lại thật sự sống
Lồng tan, ta mất chỗ trú
Nhưng được cả bầu trời xanh
Sự thật không giết ta
Nó chỉ phá lồng để ta sống.
Bài Thơ Chương 6: “Kẻ Phá Lồng”
Ta xây lồng bằng thói quen
Treo trong đó vài bức tranh cũ
Mỗi sáng nhìn, thấy yên ổn
Như con chim trong lồng vàng
Rồi một ngày gió thổi mạnh
Cửa bật tung, khung sắt gãy
Chim hoảng loạn, tim đập nhanh
Bay hay ở, câu hỏi lớn
Ngoài kia trời xanh ngợp
Nhưng cũng đầy bão tố
Trong này tối và chật
Nhưng ít ra quen thuộc
Sự thật bước vào, cười
“Mày không sinh ra để chết ở đây.”
Chim gào: “Mày phá hết rồi!”
Nhưng cánh đã run vì nhớ bay
Ta khóc khi tường đổ
Ta nguyền rủa bàn tay thật
Nhưng trong đống gạch vụn
Cây non bắt đầu mọc
Ta run rẩy, bước ra
Chân đau, mắt chói sáng
Lần đầu thấy trời rộng
Lần đầu thấy mình nhỏ bé
Nhưng nhỏ bé lại tự do
Nhưng tự do lại thật sự sống
Lồng tan, ta mất chỗ trú
Nhưng được cả bầu trời xanh
Sự thật không giết ta
Nó chỉ phá lồng để ta sống.
HNI 31-8
Bài Thơ Chương 6: “Kẻ Phá Lồng”
Ta xây lồng bằng thói quen
Treo trong đó vài bức tranh cũ
Mỗi sáng nhìn, thấy yên ổn
Như con chim trong lồng vàng
Rồi một ngày gió thổi mạnh
Cửa bật tung, khung sắt gãy
Chim hoảng loạn, tim đập nhanh
Bay hay ở, câu hỏi lớn
Ngoài kia trời xanh ngợp
Nhưng cũng đầy bão tố
Trong này tối và chật
Nhưng ít ra quen thuộc
Sự thật bước vào, cười
“Mày không sinh ra để chết ở đây.”
Chim gào: “Mày phá hết rồi!”
Nhưng cánh đã run vì nhớ bay
Ta khóc khi tường đổ
Ta nguyền rủa bàn tay thật
Nhưng trong đống gạch vụn
Cây non bắt đầu mọc
Ta run rẩy, bước ra
Chân đau, mắt chói sáng
Lần đầu thấy trời rộng
Lần đầu thấy mình nhỏ bé
Nhưng nhỏ bé lại tự do
Nhưng tự do lại thật sự sống
Lồng tan, ta mất chỗ trú
Nhưng được cả bầu trời xanh
Sự thật không giết ta
Nó chỉ phá lồng để ta sống.