HNI 1-9 Bài thơ chương 7
Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn – Henry Le

Họ gọi ta là kẻ nhỏ nhoi, vô nghĩa,
Một hạt bụi bay giữa bão tố nhân gian.
Họ cười chê khi ta lặng lẽ bước ngang,
Ngỡ số phận đã đóng khung trong bóng tối.
Nhưng lịch sử chẳng bao giờ ngủ vội,
Nó khắc tên người dám ngược sóng, băng sông.
Kẻ bị xem thường hôm nay tay trắng trống,
Mai đã dựng thành, viết lại cả thiên thu.

Người thợ rèn trong lò than đen tối,
Đã hun rèn ý chí như thép nung.
Kẻ nông phu cày đất cằn khô cứng,
Lại gieo mầm cho một quốc độ phồn vinh.
Họ là ai? Là những con người bị bỏ quên,
Trong ngõ tối, chợ nghèo, xóm nhỏ.
Nhưng chính nơi đó, ngọn lửa hừng sáng tỏ,
Đốt cháy mọi trói buộc của khinh khi.

Kẻ bị xem thường không sợ lời chế giễu,
Bởi đau thương đã trở thành da thịt.
Họ gánh trên vai bao tầng lớp khốn cùng,
Họ đứng lên, thay cả triệu trái tim câm.
Napoleon từng là kẻ sĩ vô danh,
Lincoln xuất thân từ mái nhà nghèo hẹp.
Từ kẻ bị khinh, họ viết nên vận mệnh,
Dẫn nhân loại vượt thoát khỏi đêm dài.

Hãy nhớ đi, lịch sử chẳng bao giờ sai:
Kẻ yếu thế thường chính là kẻ mạnh.
Khi lòng tin, khi khát vọng trỗi dậy,
Thì núi sông cũng phải cúi đầu nghiêng.
Những bàn tay thô ráp chai sần,
Dựng công trình vượt ngàn năm thách thức.
Những đôi chân dẫm gai trên đất gồ ghề,
Vẽ đường mới, cho đoàn người nối bước.

Người đời cười, nhưng chính nụ cười đó,
Đã vô tình rèn thêm lửa trong tim.
Mỗi lời khinh, là một viên đá ném,
Biến thành bậc thang để họ bước lên cao.
Ngày hôm qua, ta chỉ là hạt cát,
Trong sa mạc lặng thầm, chẳng ai hay.
Ngày hôm nay, ta đã thành ngọn gió,
Thổi bùng trời, làm rung chuyển non sông.

Lịch sử luôn công bằng với những trái tim bền chí,
Không phân biệt kẻ thấp hèn hay vĩ nhân.
Chỉ cần dám đi, dám gánh nỗi nhọc nhằn,
Sẽ có ngày, tên ta khắc vào bia đá.
Kẻ bị xem thường – chính là hạt mầm lạ,
Vùi sâu trong đất tối, lặng im thôi.
Nhưng một ngày, khi bình minh hé mở,
Sẽ vươn mình thành cây đại thụ trời cao.

Hãy tin đi, hỡi những ai bị khinh khi,
Chính các người là người viết lại lịch sử.
Thế giới này không thuộc về kẻ ngồi yên,
Mà thuộc về kẻ từng bị xem thường, nhưng đứng dậy.
Vì không ai có thể dập tắt được một linh hồn cháy,
Không ai dập tắt nổi giấc mơ đang bay.
Lịch sử chứng minh, và hôm nay nhắc lại:
HNI 1-9 Bài thơ chương 7 Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn – Henry Le Họ gọi ta là kẻ nhỏ nhoi, vô nghĩa, Một hạt bụi bay giữa bão tố nhân gian. Họ cười chê khi ta lặng lẽ bước ngang, Ngỡ số phận đã đóng khung trong bóng tối. Nhưng lịch sử chẳng bao giờ ngủ vội, Nó khắc tên người dám ngược sóng, băng sông. Kẻ bị xem thường hôm nay tay trắng trống, Mai đã dựng thành, viết lại cả thiên thu. Người thợ rèn trong lò than đen tối, Đã hun rèn ý chí như thép nung. Kẻ nông phu cày đất cằn khô cứng, Lại gieo mầm cho một quốc độ phồn vinh. Họ là ai? Là những con người bị bỏ quên, Trong ngõ tối, chợ nghèo, xóm nhỏ. Nhưng chính nơi đó, ngọn lửa hừng sáng tỏ, Đốt cháy mọi trói buộc của khinh khi. Kẻ bị xem thường không sợ lời chế giễu, Bởi đau thương đã trở thành da thịt. Họ gánh trên vai bao tầng lớp khốn cùng, Họ đứng lên, thay cả triệu trái tim câm. Napoleon từng là kẻ sĩ vô danh, Lincoln xuất thân từ mái nhà nghèo hẹp. Từ kẻ bị khinh, họ viết nên vận mệnh, Dẫn nhân loại vượt thoát khỏi đêm dài. Hãy nhớ đi, lịch sử chẳng bao giờ sai: Kẻ yếu thế thường chính là kẻ mạnh. Khi lòng tin, khi khát vọng trỗi dậy, Thì núi sông cũng phải cúi đầu nghiêng. Những bàn tay thô ráp chai sần, Dựng công trình vượt ngàn năm thách thức. Những đôi chân dẫm gai trên đất gồ ghề, Vẽ đường mới, cho đoàn người nối bước. Người đời cười, nhưng chính nụ cười đó, Đã vô tình rèn thêm lửa trong tim. Mỗi lời khinh, là một viên đá ném, Biến thành bậc thang để họ bước lên cao. Ngày hôm qua, ta chỉ là hạt cát, Trong sa mạc lặng thầm, chẳng ai hay. Ngày hôm nay, ta đã thành ngọn gió, Thổi bùng trời, làm rung chuyển non sông. Lịch sử luôn công bằng với những trái tim bền chí, Không phân biệt kẻ thấp hèn hay vĩ nhân. Chỉ cần dám đi, dám gánh nỗi nhọc nhằn, Sẽ có ngày, tên ta khắc vào bia đá. Kẻ bị xem thường – chính là hạt mầm lạ, Vùi sâu trong đất tối, lặng im thôi. Nhưng một ngày, khi bình minh hé mở, Sẽ vươn mình thành cây đại thụ trời cao. Hãy tin đi, hỡi những ai bị khinh khi, Chính các người là người viết lại lịch sử. Thế giới này không thuộc về kẻ ngồi yên, Mà thuộc về kẻ từng bị xem thường, nhưng đứng dậy. Vì không ai có thể dập tắt được một linh hồn cháy, Không ai dập tắt nổi giấc mơ đang bay. Lịch sử chứng minh, và hôm nay nhắc lại:
Love
Like
Haha
Wow
Sad
22
13 Comments 0 Shares