HNI 1-9
Bài Thơ Chương 9: “Cái Quen Ngọt Ngào”

Tôi uống ly rượu cũ

Dù biết đã chua men

Tôi ngồi ghế quen cũ

Dù lưng đau mỏi mòn

Tôi nghe lời quen thuộc

Dù nó dối trá ngọt

Tôi đi đường quen thuộc

Dù lối đó dẫn vào hố

Cái quen như chiếc chăn

Che thân trong đêm tối

Nhưng khi mặt trời lên

Tôi thấy nó rách nát

Cái đúng như lửa hừng

Đốt tay, bỏng da thịt

Tôi ghét nó lúc đầu

Nhưng rồi nó rèn thép

Cái quen như ru ngủ

Ngon ngọt nhưng mơ hồ

Cái đúng như hồi chuông

Đau tai nhưng tỉnh thức

Tôi đứng giữa ngã ba

Một bên là quen cũ

Một bên là sự thật

Nhói đau nhưng sáng trong

Tôi run rẩy bước đi

Bỏ lại nệm quen cũ

Trên vai tôi mang lửa

Trên tim tôi mang gió

Dù khó, tôi chọn đúng

Vì chỉ thế mới tự do.
HNI 1-9 Bài Thơ Chương 9: “Cái Quen Ngọt Ngào” Tôi uống ly rượu cũ Dù biết đã chua men Tôi ngồi ghế quen cũ Dù lưng đau mỏi mòn Tôi nghe lời quen thuộc Dù nó dối trá ngọt Tôi đi đường quen thuộc Dù lối đó dẫn vào hố Cái quen như chiếc chăn Che thân trong đêm tối Nhưng khi mặt trời lên Tôi thấy nó rách nát Cái đúng như lửa hừng Đốt tay, bỏng da thịt Tôi ghét nó lúc đầu Nhưng rồi nó rèn thép Cái quen như ru ngủ Ngon ngọt nhưng mơ hồ Cái đúng như hồi chuông Đau tai nhưng tỉnh thức Tôi đứng giữa ngã ba Một bên là quen cũ Một bên là sự thật Nhói đau nhưng sáng trong Tôi run rẩy bước đi Bỏ lại nệm quen cũ Trên vai tôi mang lửa Trên tim tôi mang gió Dù khó, tôi chọn đúng Vì chỉ thế mới tự do.
Love
Like
18
5 Comments 0 Shares