HNI 1/9:
Bài Thơ Chương 12: “Một Mình Nhưng Đủ”
Tôi từng ngồi chờ tin nhắn
Như chờ ánh sáng nơi xa
Tôi từng đếm từng lượt thích
Như đếm nhịp tim của mình
Nhưng rồi đêm xuống im ắng
Chẳng ai nhớ tôi thật lâu
Những người từng nói thương
Hóa ra chỉ thoáng qua thôi
Tôi từng trách đời hững hờ
Tôi từng khóc vì lãng quên
Nhưng rồi gương soi nhắc nhở
“Ai cũng bận lo chính mình”
Không ai quan tâm nhiều cả
Họ chỉ lướt qua cuộc đời tôi
Người ở lại thật sự hiếm
Như hạt ngọc trong bùn sâu
Tôi học buông mong đợi
Để lòng không thêm vết xước
Tôi học biết ơn điều nhỏ
Một ánh mắt cũng đủ rồi
Tôi tự ôm lấy chính tôi
Trong những đêm lạnh gió
Tôi tự hát cho mình nghe
Khi im lặng bao quanh
Tôi không còn sợ lạc lõng
Vì tôi đã quen một mình
Và khi một bàn tay đến
Tôi mỉm cười, không đòi thêm
Không ai quan tâm nhiều cả
Nhưng tôi đã đủ cho tôi.
Bài Thơ Chương 12: “Một Mình Nhưng Đủ”
Tôi từng ngồi chờ tin nhắn
Như chờ ánh sáng nơi xa
Tôi từng đếm từng lượt thích
Như đếm nhịp tim của mình
Nhưng rồi đêm xuống im ắng
Chẳng ai nhớ tôi thật lâu
Những người từng nói thương
Hóa ra chỉ thoáng qua thôi
Tôi từng trách đời hững hờ
Tôi từng khóc vì lãng quên
Nhưng rồi gương soi nhắc nhở
“Ai cũng bận lo chính mình”
Không ai quan tâm nhiều cả
Họ chỉ lướt qua cuộc đời tôi
Người ở lại thật sự hiếm
Như hạt ngọc trong bùn sâu
Tôi học buông mong đợi
Để lòng không thêm vết xước
Tôi học biết ơn điều nhỏ
Một ánh mắt cũng đủ rồi
Tôi tự ôm lấy chính tôi
Trong những đêm lạnh gió
Tôi tự hát cho mình nghe
Khi im lặng bao quanh
Tôi không còn sợ lạc lõng
Vì tôi đã quen một mình
Và khi một bàn tay đến
Tôi mỉm cười, không đòi thêm
Không ai quan tâm nhiều cả
Nhưng tôi đã đủ cho tôi.
HNI 1/9:
Bài Thơ Chương 12: “Một Mình Nhưng Đủ”
Tôi từng ngồi chờ tin nhắn
Như chờ ánh sáng nơi xa
Tôi từng đếm từng lượt thích
Như đếm nhịp tim của mình
Nhưng rồi đêm xuống im ắng
Chẳng ai nhớ tôi thật lâu
Những người từng nói thương
Hóa ra chỉ thoáng qua thôi
Tôi từng trách đời hững hờ
Tôi từng khóc vì lãng quên
Nhưng rồi gương soi nhắc nhở
“Ai cũng bận lo chính mình”
Không ai quan tâm nhiều cả
Họ chỉ lướt qua cuộc đời tôi
Người ở lại thật sự hiếm
Như hạt ngọc trong bùn sâu
Tôi học buông mong đợi
Để lòng không thêm vết xước
Tôi học biết ơn điều nhỏ
Một ánh mắt cũng đủ rồi
Tôi tự ôm lấy chính tôi
Trong những đêm lạnh gió
Tôi tự hát cho mình nghe
Khi im lặng bao quanh
Tôi không còn sợ lạc lõng
Vì tôi đã quen một mình
Và khi một bàn tay đến
Tôi mỉm cười, không đòi thêm
Không ai quan tâm nhiều cả
Nhưng tôi đã đủ cho tôi.