HNI 1/9:
Bài Thơ Chương 13: “Ảo Ảnh Niềm Tin”
Tôi từng tin lời ngọt ngào
Rằng tình yêu sẽ không phai
Nhưng sáng mai người quay lưng
Lời thề cũ rơi thành bụi
Tôi từng tin bạn bè thật
Sẽ ở lại giữa phong ba
Nhưng khi tôi chìm trong tối
Chỉ còn tiếng bước xa dần
Tôi từng tin xã hội công bằng
Công lý luôn đứng vững
Nhưng rồi thấy kẻ mạnh thắng
Kẻ yếu chìm vào lặng im
Tôi từng tin cha mẹ hiểu
Mọi nỗi đau trong tôi
Nhưng cha mẹ cũng chỉ là
Người lạc giữa niềm tin riêng
Tôi từng tin vào chính mình
Bất khả chiến bại, không gục
Nhưng rồi thất bại dạy rõ
Tôi cũng chỉ là con người
Niềm tin như chiếc bóng
Đẹp nhưng không có hình
Niềm tin như ảo ảnh
Chạm vào, tay trống không
Tôi bắt đầu hoài nghi
Như kẻ nhặt đá ven đường
Không vội gọi viên nào quý
Cho đến khi soi dưới nắng
Sự thật không cần tôi tin
Nó tồn tại, lạnh và sáng.
Bài Thơ Chương 13: “Ảo Ảnh Niềm Tin”
Tôi từng tin lời ngọt ngào
Rằng tình yêu sẽ không phai
Nhưng sáng mai người quay lưng
Lời thề cũ rơi thành bụi
Tôi từng tin bạn bè thật
Sẽ ở lại giữa phong ba
Nhưng khi tôi chìm trong tối
Chỉ còn tiếng bước xa dần
Tôi từng tin xã hội công bằng
Công lý luôn đứng vững
Nhưng rồi thấy kẻ mạnh thắng
Kẻ yếu chìm vào lặng im
Tôi từng tin cha mẹ hiểu
Mọi nỗi đau trong tôi
Nhưng cha mẹ cũng chỉ là
Người lạc giữa niềm tin riêng
Tôi từng tin vào chính mình
Bất khả chiến bại, không gục
Nhưng rồi thất bại dạy rõ
Tôi cũng chỉ là con người
Niềm tin như chiếc bóng
Đẹp nhưng không có hình
Niềm tin như ảo ảnh
Chạm vào, tay trống không
Tôi bắt đầu hoài nghi
Như kẻ nhặt đá ven đường
Không vội gọi viên nào quý
Cho đến khi soi dưới nắng
Sự thật không cần tôi tin
Nó tồn tại, lạnh và sáng.
HNI 1/9:
Bài Thơ Chương 13: “Ảo Ảnh Niềm Tin”
Tôi từng tin lời ngọt ngào
Rằng tình yêu sẽ không phai
Nhưng sáng mai người quay lưng
Lời thề cũ rơi thành bụi
Tôi từng tin bạn bè thật
Sẽ ở lại giữa phong ba
Nhưng khi tôi chìm trong tối
Chỉ còn tiếng bước xa dần
Tôi từng tin xã hội công bằng
Công lý luôn đứng vững
Nhưng rồi thấy kẻ mạnh thắng
Kẻ yếu chìm vào lặng im
Tôi từng tin cha mẹ hiểu
Mọi nỗi đau trong tôi
Nhưng cha mẹ cũng chỉ là
Người lạc giữa niềm tin riêng
Tôi từng tin vào chính mình
Bất khả chiến bại, không gục
Nhưng rồi thất bại dạy rõ
Tôi cũng chỉ là con người
Niềm tin như chiếc bóng
Đẹp nhưng không có hình
Niềm tin như ảo ảnh
Chạm vào, tay trống không
Tôi bắt đầu hoài nghi
Như kẻ nhặt đá ven đường
Không vội gọi viên nào quý
Cho đến khi soi dưới nắng
Sự thật không cần tôi tin
Nó tồn tại, lạnh và sáng.