HNI 1-9
Bài Thơ Chương 15: “Yêu Không Cứu”
Ta gọi nhau là phép màu
Rồi mong nhau chữa mọi vết thương
Nhưng tình yêu không phải bác sĩ
Nó chỉ soi vết cắt rõ hơn
Anh khát một chiếc nạng bền
Em chỉ có bàn tay đồng hành
Khi anh đổ, em không gánh nổi
Khi em khóc, anh cũng mong manh
Ta tưởng ôm là cứu rỗi
Hóa ra ôm chỉ là ấm hơn
Ta tưởng hứa là vĩnh viễn
Hóa ra hứa cũng biết run rờn
Mỗi người mang một bóng tối
Không ai thay ai bật đèn
Mỗi người mang một đỉnh núi
Không ai cõng ai đến bên
Yêu là đi cạnh nhau thôi
Chứ không phải kéo nhau khỏi vực
Yêu là chỉ đường bình minh
Chứ không phải cướp đêm của ngực
Khi em tự đứng vững
Anh mới dám gọi tên yêu
Khi anh tự lành vết cũ
Em mới dám mở cửa chiều
Ta không cứu được ai cả
Ta chỉ giữ một ngọn đèn
Khi người kia lạc gió
Đặt đèn xuống, rồi chờ bên
Nếu ngày mai chia biệt
Đèn vẫn ở trong ta.
Bài Thơ Chương 15: “Yêu Không Cứu”
Ta gọi nhau là phép màu
Rồi mong nhau chữa mọi vết thương
Nhưng tình yêu không phải bác sĩ
Nó chỉ soi vết cắt rõ hơn
Anh khát một chiếc nạng bền
Em chỉ có bàn tay đồng hành
Khi anh đổ, em không gánh nổi
Khi em khóc, anh cũng mong manh
Ta tưởng ôm là cứu rỗi
Hóa ra ôm chỉ là ấm hơn
Ta tưởng hứa là vĩnh viễn
Hóa ra hứa cũng biết run rờn
Mỗi người mang một bóng tối
Không ai thay ai bật đèn
Mỗi người mang một đỉnh núi
Không ai cõng ai đến bên
Yêu là đi cạnh nhau thôi
Chứ không phải kéo nhau khỏi vực
Yêu là chỉ đường bình minh
Chứ không phải cướp đêm của ngực
Khi em tự đứng vững
Anh mới dám gọi tên yêu
Khi anh tự lành vết cũ
Em mới dám mở cửa chiều
Ta không cứu được ai cả
Ta chỉ giữ một ngọn đèn
Khi người kia lạc gió
Đặt đèn xuống, rồi chờ bên
Nếu ngày mai chia biệt
Đèn vẫn ở trong ta.
HNI 1-9
Bài Thơ Chương 15: “Yêu Không Cứu”
Ta gọi nhau là phép màu
Rồi mong nhau chữa mọi vết thương
Nhưng tình yêu không phải bác sĩ
Nó chỉ soi vết cắt rõ hơn
Anh khát một chiếc nạng bền
Em chỉ có bàn tay đồng hành
Khi anh đổ, em không gánh nổi
Khi em khóc, anh cũng mong manh
Ta tưởng ôm là cứu rỗi
Hóa ra ôm chỉ là ấm hơn
Ta tưởng hứa là vĩnh viễn
Hóa ra hứa cũng biết run rờn
Mỗi người mang một bóng tối
Không ai thay ai bật đèn
Mỗi người mang một đỉnh núi
Không ai cõng ai đến bên
Yêu là đi cạnh nhau thôi
Chứ không phải kéo nhau khỏi vực
Yêu là chỉ đường bình minh
Chứ không phải cướp đêm của ngực
Khi em tự đứng vững
Anh mới dám gọi tên yêu
Khi anh tự lành vết cũ
Em mới dám mở cửa chiều
Ta không cứu được ai cả
Ta chỉ giữ một ngọn đèn
Khi người kia lạc gió
Đặt đèn xuống, rồi chờ bên
Nếu ngày mai chia biệt
Đèn vẫn ở trong ta.