HNI 1/9:
Bài Thơ Chương 14: “Tình Yêu Sai Cách”
Cha mẹ thương tôi thật lòng
Nhưng thương thành roi vọt
Mỗi vết bầm trên da
Được gọi tên là “dạy dỗ”
Cha mẹ muốn tôi thành công
Nhưng quên hỏi trái tim tôi
Tôi mặc chiếc áo ước mơ họ
Mà bỏ quên ước mơ tôi
Có những bữa cơm đầy
Nhưng chẳng ai lắng nghe
Có những cái ôm gượng gạo
Khi tôi khóc, chẳng ai nhìn
Yêu thương như xiềng xích
Buộc tôi vào “nợ ân tình”
Tôi lớn lên với vết thương
Nhưng vẫn tin đó là yêu
Cho đến một ngày tôi nhận ra
Yêu không thể làm con nghẹt thở
Yêu không phải giữ chặt
Mà là dám buông cho bay
Tôi tha thứ cho cha mẹ
Vì họ cũng chỉ là đứa trẻ
Bị yêu sai cách từ trước
Rồi trao lại như vòng lặp
Giờ tôi học cách khác
Yêu con bằng lắng nghe
Yêu bạn bằng hiện diện
Yêu mình bằng dịu dàng
Tình yêu sai có thật
Nhưng tôi chọn yêu đúng.
Bài Thơ Chương 14: “Tình Yêu Sai Cách”
Cha mẹ thương tôi thật lòng
Nhưng thương thành roi vọt
Mỗi vết bầm trên da
Được gọi tên là “dạy dỗ”
Cha mẹ muốn tôi thành công
Nhưng quên hỏi trái tim tôi
Tôi mặc chiếc áo ước mơ họ
Mà bỏ quên ước mơ tôi
Có những bữa cơm đầy
Nhưng chẳng ai lắng nghe
Có những cái ôm gượng gạo
Khi tôi khóc, chẳng ai nhìn
Yêu thương như xiềng xích
Buộc tôi vào “nợ ân tình”
Tôi lớn lên với vết thương
Nhưng vẫn tin đó là yêu
Cho đến một ngày tôi nhận ra
Yêu không thể làm con nghẹt thở
Yêu không phải giữ chặt
Mà là dám buông cho bay
Tôi tha thứ cho cha mẹ
Vì họ cũng chỉ là đứa trẻ
Bị yêu sai cách từ trước
Rồi trao lại như vòng lặp
Giờ tôi học cách khác
Yêu con bằng lắng nghe
Yêu bạn bằng hiện diện
Yêu mình bằng dịu dàng
Tình yêu sai có thật
Nhưng tôi chọn yêu đúng.
HNI 1/9:
Bài Thơ Chương 14: “Tình Yêu Sai Cách”
Cha mẹ thương tôi thật lòng
Nhưng thương thành roi vọt
Mỗi vết bầm trên da
Được gọi tên là “dạy dỗ”
Cha mẹ muốn tôi thành công
Nhưng quên hỏi trái tim tôi
Tôi mặc chiếc áo ước mơ họ
Mà bỏ quên ước mơ tôi
Có những bữa cơm đầy
Nhưng chẳng ai lắng nghe
Có những cái ôm gượng gạo
Khi tôi khóc, chẳng ai nhìn
Yêu thương như xiềng xích
Buộc tôi vào “nợ ân tình”
Tôi lớn lên với vết thương
Nhưng vẫn tin đó là yêu
Cho đến một ngày tôi nhận ra
Yêu không thể làm con nghẹt thở
Yêu không phải giữ chặt
Mà là dám buông cho bay
Tôi tha thứ cho cha mẹ
Vì họ cũng chỉ là đứa trẻ
Bị yêu sai cách từ trước
Rồi trao lại như vòng lặp
Giờ tôi học cách khác
Yêu con bằng lắng nghe
Yêu bạn bằng hiện diện
Yêu mình bằng dịu dàng
Tình yêu sai có thật
Nhưng tôi chọn yêu đúng.