HNI. 2-9 - Bài hát - Chương 7
“Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn” – Henry Le
(Đoạn 1)
Có những bước chân run rẩy trong bóng tối
Có những giọt mồ hôi rơi trên con đường dài
Người ta cười chê, người ta quay mặt
Nhưng trong trái tim vẫn cháy ngọn lửa không phai.
(Điệp khúc)
Lịch sử đã chứng minh bao lần
Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
Hãy nhớ lấy, đừng bao giờ quên
Những hạt bụi lặng im cũng có thể hóa vàng
Khi lòng tin và ý chí cháy sáng
Không gì ngăn nổi bước người đi.
(Đoạn 2)
Người nông dân từng bị khinh khi
Đứng dậy dựng nên cả triều đại huy hoàng
Kẻ thất bại trong bao ánh nhìn lạnh lẽo
Vẫn viết nên trang sử ngập tràn vinh quang.
(Điệp khúc)
Lịch sử đã chứng minh bao lần
Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
(Bridge)
Không ai có thể đo được trái tim
Không ai chặn nổi giấc mơ vươn tới
Một tia lửa nhỏ cũng đủ đốt bùng đêm dài
Một con người bị bỏ quên cũng đủ thay đổi thế giới.
(Đoạn 3)
Hãy ngẩng cao đầu khi người đời chối bỏ
Hãy giữ lấy niềm tin khi lối đi mịt mờ
Bởi chính trong đêm tối tăm cùng cực
Ngọc sáng ngời, lấp lánh giữa tro than.
(Điệp khúc cuối – Hùng tráng)
Lịch sử đã chứng minh bao lần
Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
(Outro)
Hãy cứ mỉm cười khi bị khinh khi
Hãy cứ bước đi khi đường còn gai góc
Bởi ngày mai, trên đỉnh cao của nhân loại
Tên bạn sẽ được viết cùng ánh sáng vĩnh hằng.
“Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn” – Henry Le
(Đoạn 1)
Có những bước chân run rẩy trong bóng tối
Có những giọt mồ hôi rơi trên con đường dài
Người ta cười chê, người ta quay mặt
Nhưng trong trái tim vẫn cháy ngọn lửa không phai.
(Điệp khúc)
Lịch sử đã chứng minh bao lần
Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
Hãy nhớ lấy, đừng bao giờ quên
Những hạt bụi lặng im cũng có thể hóa vàng
Khi lòng tin và ý chí cháy sáng
Không gì ngăn nổi bước người đi.
(Đoạn 2)
Người nông dân từng bị khinh khi
Đứng dậy dựng nên cả triều đại huy hoàng
Kẻ thất bại trong bao ánh nhìn lạnh lẽo
Vẫn viết nên trang sử ngập tràn vinh quang.
(Điệp khúc)
Lịch sử đã chứng minh bao lần
Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
(Bridge)
Không ai có thể đo được trái tim
Không ai chặn nổi giấc mơ vươn tới
Một tia lửa nhỏ cũng đủ đốt bùng đêm dài
Một con người bị bỏ quên cũng đủ thay đổi thế giới.
(Đoạn 3)
Hãy ngẩng cao đầu khi người đời chối bỏ
Hãy giữ lấy niềm tin khi lối đi mịt mờ
Bởi chính trong đêm tối tăm cùng cực
Ngọc sáng ngời, lấp lánh giữa tro than.
(Điệp khúc cuối – Hùng tráng)
Lịch sử đã chứng minh bao lần
Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
(Outro)
Hãy cứ mỉm cười khi bị khinh khi
Hãy cứ bước đi khi đường còn gai góc
Bởi ngày mai, trên đỉnh cao của nhân loại
Tên bạn sẽ được viết cùng ánh sáng vĩnh hằng.
HNI. 2-9 - 🎶 Bài hát - Chương 7
“Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn” – Henry Le
(Đoạn 1)
Có những bước chân run rẩy trong bóng tối
Có những giọt mồ hôi rơi trên con đường dài
Người ta cười chê, người ta quay mặt
Nhưng trong trái tim vẫn cháy ngọn lửa không phai.
(Điệp khúc)
Lịch sử đã chứng minh bao lần
Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
Hãy nhớ lấy, đừng bao giờ quên
Những hạt bụi lặng im cũng có thể hóa vàng
Khi lòng tin và ý chí cháy sáng
Không gì ngăn nổi bước người đi.
(Đoạn 2)
Người nông dân từng bị khinh khi
Đứng dậy dựng nên cả triều đại huy hoàng
Kẻ thất bại trong bao ánh nhìn lạnh lẽo
Vẫn viết nên trang sử ngập tràn vinh quang.
(Điệp khúc)
Lịch sử đã chứng minh bao lần
Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
(Bridge)
Không ai có thể đo được trái tim
Không ai chặn nổi giấc mơ vươn tới
Một tia lửa nhỏ cũng đủ đốt bùng đêm dài
Một con người bị bỏ quên cũng đủ thay đổi thế giới.
(Đoạn 3)
Hãy ngẩng cao đầu khi người đời chối bỏ
Hãy giữ lấy niềm tin khi lối đi mịt mờ
Bởi chính trong đêm tối tăm cùng cực
Ngọc sáng ngời, lấp lánh giữa tro than.
(Điệp khúc cuối – Hùng tráng)
Lịch sử đã chứng minh bao lần
Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
(Outro)
Hãy cứ mỉm cười khi bị khinh khi
Hãy cứ bước đi khi đường còn gai góc
Bởi ngày mai, trên đỉnh cao của nhân loại
Tên bạn sẽ được viết cùng ánh sáng vĩnh hằng.