HNI 1/9 - Bài thơ - chương 8:
Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải
Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người,
Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý.
Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng,
Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt.
Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác,
Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh.
Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười,
Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời.
Người già lam lũ cần sự tôn kính,
Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe.
Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ,
Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành.
Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”,
Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong.
Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức,
Công bằng biến thành khói mây hão huyền.
Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao,
Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng.
Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá,
Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son.
Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe,
Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau.
Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương,
Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng.
Tôn trọng khác với thương hại,
Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta.
Thấy họ như thấy chính mình trong gương,
Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước.
Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc,
Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau.
Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé,
Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy.
Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma,
Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực.
Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt,
Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng.
Khi con người biết chào nhau bằng trái tim,
Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
Biết hỏi han thay vì phán xét,
Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
Tôn trọng là nhịp cầu nối hai
Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải
Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người,
Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý.
Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng,
Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt.
Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác,
Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh.
Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười,
Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời.
Người già lam lũ cần sự tôn kính,
Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe.
Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ,
Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành.
Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”,
Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong.
Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức,
Công bằng biến thành khói mây hão huyền.
Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao,
Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng.
Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá,
Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son.
Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe,
Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau.
Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương,
Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng.
Tôn trọng khác với thương hại,
Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta.
Thấy họ như thấy chính mình trong gương,
Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước.
Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc,
Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau.
Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé,
Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy.
Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma,
Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực.
Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt,
Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng.
Khi con người biết chào nhau bằng trái tim,
Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
Biết hỏi han thay vì phán xét,
Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
Tôn trọng là nhịp cầu nối hai
HNI 1/9 - 📕Bài thơ - chương 8:
Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải
Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người,
Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý.
Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng,
Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt.
Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác,
Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh.
Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười,
Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời.
Người già lam lũ cần sự tôn kính,
Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe.
Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ,
Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành.
Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”,
Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong.
Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức,
Công bằng biến thành khói mây hão huyền.
Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao,
Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng.
Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá,
Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son.
Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe,
Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau.
Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương,
Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng.
Tôn trọng khác với thương hại,
Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta.
Thấy họ như thấy chính mình trong gương,
Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước.
Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc,
Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau.
Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé,
Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy.
Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma,
Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực.
Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt,
Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng.
Khi con người biết chào nhau bằng trái tim,
Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
Biết hỏi han thay vì phán xét,
Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
Tôn trọng là nhịp cầu nối hai