HNI 2/9: Bài hát chương 10: “Đừng xem thường, hãy lắng nghe”
[Điệp khúc]
Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi,
Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng.
Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh,
Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời.
[Đoạn 1]
Ta thường kiêu hãnh, nghĩ mình hiểu hết,
Quên rằng biển lớn bắt đầu từ suối khe.
Người nông dân chân lấm tay bùn,
Cũng dạy ta về mồ hôi và giá trị của hạt thóc.
Người thợ mộc lặng im bên gỗ,
Cũng kể về kiên nhẫn, về bàn tay tạc hình.
Kẻ lữ khách lang thang không tên tuổi,
Cũng mang theo ngàn câu chuyện nhân sinh.

[Điệp khúc]
Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi,
Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng.
Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh,
Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời.
[Đoạn 2]
Trong ánh mắt trẻ thơ còn trong sáng,
Ẩn giấu câu trả lời mà ta chưa từng hay.
Trong tiếng khóc của người già yếu mỏi,
Có cả một đời dài dạy ta biết thương yêu.
Một người nghèo ngồi bên hiên nhà cũ,
Có thể dạy ta giá trị của sẻ chia.
Một người thua cuộc trên đường đời gập ghềnh,
Dạy ta biết cách đứng lên sau vấp ngã.

[Điệp khúc]
Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi,
Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng.
Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh,
Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời.
[Đoạn 3]
Có những lúc, sự kiêu ngạo che lấp đôi mắt,
Ta đi qua kho báu mà ngỡ như hư vô.
Nhưng sự khôn ngoan luôn đến từ khiêm nhường,
Khi ta biết cúi đầu, thế giới sẽ mở ra.
Bởi cuộc sống là ngàn tấm gương soi,
Mỗi người ta gặp là một bài học mới.
Người đời như trang sách đang chờ ta đọc,
Xem thường họ, ta đánh mất chính mình.

[Điệp khúc lớn]
Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi,
Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng.
Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh,
Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời.
Đừng xem thường ai, vì khi ta lắng nghe,
Ta học được nhiều hơn cả ngàn năm sách vở.
Mỗi con người là một vũ trụ riêng,
Ai khinh thường, người ấy tự đóng cửa trí tuệ mình.

[Kết]
Vậy hãy mở lòng, đón nhận mọi ánh nhìn,
Hãy học từ từng bước chân lặng thầm trên cõi đời.
Khi ta tôn trọng, ta sẽ lớn lên,
Và thế giới này sẽ rực sáng trong tri thức yêu thương.
HNI 2/9: 🎵Bài hát chương 10: “Đừng xem thường, hãy lắng nghe” [Điệp khúc] Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi, Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng. Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh, Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời. [Đoạn 1] Ta thường kiêu hãnh, nghĩ mình hiểu hết, Quên rằng biển lớn bắt đầu từ suối khe. Người nông dân chân lấm tay bùn, Cũng dạy ta về mồ hôi và giá trị của hạt thóc. Người thợ mộc lặng im bên gỗ, Cũng kể về kiên nhẫn, về bàn tay tạc hình. Kẻ lữ khách lang thang không tên tuổi, Cũng mang theo ngàn câu chuyện nhân sinh. [Điệp khúc] Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi, Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng. Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh, Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời. [Đoạn 2] Trong ánh mắt trẻ thơ còn trong sáng, Ẩn giấu câu trả lời mà ta chưa từng hay. Trong tiếng khóc của người già yếu mỏi, Có cả một đời dài dạy ta biết thương yêu. Một người nghèo ngồi bên hiên nhà cũ, Có thể dạy ta giá trị của sẻ chia. Một người thua cuộc trên đường đời gập ghềnh, Dạy ta biết cách đứng lên sau vấp ngã. [Điệp khúc] Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi, Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng. Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh, Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời. [Đoạn 3] Có những lúc, sự kiêu ngạo che lấp đôi mắt, Ta đi qua kho báu mà ngỡ như hư vô. Nhưng sự khôn ngoan luôn đến từ khiêm nhường, Khi ta biết cúi đầu, thế giới sẽ mở ra. Bởi cuộc sống là ngàn tấm gương soi, Mỗi người ta gặp là một bài học mới. Người đời như trang sách đang chờ ta đọc, Xem thường họ, ta đánh mất chính mình. [Điệp khúc lớn] Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi, Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng. Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh, Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời. Đừng xem thường ai, vì khi ta lắng nghe, Ta học được nhiều hơn cả ngàn năm sách vở. Mỗi con người là một vũ trụ riêng, Ai khinh thường, người ấy tự đóng cửa trí tuệ mình. [Kết] Vậy hãy mở lòng, đón nhận mọi ánh nhìn, Hãy học từ từng bước chân lặng thầm trên cõi đời. Khi ta tôn trọng, ta sẽ lớn lên, Và thế giới này sẽ rực sáng trong tri thức yêu thương.
Like
Love
Haha
Sad
16
6 Bình luận 0 Chia sẽ