Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
Biếtnhau hỏi han thay vì phán xét,
Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm,
Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn.
Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ,
Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại.
Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ,
Một nụ cười thay cho lời khinh miệt,
Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
Biếtnhau hỏi han thay vì phán xét,
Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm,
Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn.
Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ,
Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại.
Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ,
Một nụ cười thay cho lời khinh miệt,
Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
Biếtnhau hỏi han thay vì phán xét,
Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm,
Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn.
Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ,
Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại.
Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ,
Một nụ cười thay cho lời khinh miệt,
Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,