HNI 2/9: -Bài thơ chương 13:
Bạn là duy nhất trong vũ trụ – Henry Le
Giữa dải ngân hà lấp lánh sao rơi,
Có một linh hồn mang tên “bạn” sáng ngời,
Không trùng khớp, không sao chép, không ai thay thế,
Một bản thể duy nhất – kỳ quan tạo hóa dựng nên.
Bạn không là bản sao của bất kỳ ai,
Không phải tấm gương phản chiếu nhạt nhòa trong mắt đời,
Mỗi nụ cười, mỗi ánh nhìn, mỗi nhịp tim rung động,
Đều viết nên bản nhạc mà chỉ bạn cất lời.

Thế giới có hàng tỷ bước chân trên cát,
Nhưng dấu chân bạn để lại là độc nhất vô song,
Những vết xước, những nỗi đau, những chiến thắng,
Ghép thành hành trình chẳng ai có thể lặp lại được đâu.
Hãy ngẩng cao đầu, hỡi tâm hồn đang mệt mỏi,
Đừng so mình với người khác – bạn là một vì sao,
Không cần tranh giành để tỏa sáng trên bầu trời,
Chỉ cần cháy hết mình, bạn sẽ làm vũ trụ rực rỡ thêm.

Bạn mang trong tim cả biển lớn và đại ngàn,
Cả khao khát vô biên lẫn nỗi buồn rất thật,
Chính sự mong manh khiến bạn trở nên vĩ đại,
Vì trong mong manh ấy, ta thấy sức mạnh hồi sinh.
Không ai có thể viết hộ trang đời của bạn,
Không ai hát được khúc ca bạn giấu trong tim,
Mỗi bước đi, mỗi lời nói, mỗi giấc mơ,
Là minh chứng cho sự tồn tại không thể thay thế.

Bạn là tia sáng trong bóng tối của ai đó,
Là giọt nước mát trong sa mạc khô khan,
Là cơn gió nhẹ trong buổi chiều oi ả,
Là nụ cười xoa dịu một trái tim đầy thương tổn.
Có thể bạn chưa nhận ra chính mình,
Nhưng vũ trụ đã khắc tên bạn vào nhịp điệu của đời,
Không ai khác có thể bước vào chỗ trống ấy,
Bởi bạn sinh ra để làm trọn một vai duy nhất.

Đừng sợ khác biệt – khác biệt chính là ngọc quý,
Đừng sợ lạc loài – lạc loài là con đường riêng,
Đừng sợ bé nhỏ – bé nhỏ cũng có thể làm rung chuyển,
Như hạt mầm làm nứt cả phiến đá khô cằn.
Bạn là duy nhất trong muôn trùng tinh tú,
Một vì sao chẳng thể đổi thay,
Một bản nhạc không ai lặp lại,
Một kỳ tích được viết bởi bàn tay tạo hóa và chính bạn.

Vậy hãy sống – như một bản thể vô song,
Hãy yêu thương – như chưa từng đổ vỡ,
Hãy cất tiếng – như gió cuốn qua cánh đồng rộng lớn,
Hãy tin – rằng bạn chính là phép màu của nhân loại.
Hỡi bạn – ngọn lửa nhỏ giữa vũ trụ mênh mông,
Đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của mình,
Vì chỉ cần bạn tồn tại,
Thế giới này đã khác đi – đẹp hơn, sáng hơn, sâu hơn.
HNI 2/9: -📕Bài thơ chương 13: Bạn là duy nhất trong vũ trụ – Henry Le Giữa dải ngân hà lấp lánh sao rơi, Có một linh hồn mang tên “bạn” sáng ngời, Không trùng khớp, không sao chép, không ai thay thế, Một bản thể duy nhất – kỳ quan tạo hóa dựng nên. Bạn không là bản sao của bất kỳ ai, Không phải tấm gương phản chiếu nhạt nhòa trong mắt đời, Mỗi nụ cười, mỗi ánh nhìn, mỗi nhịp tim rung động, Đều viết nên bản nhạc mà chỉ bạn cất lời. Thế giới có hàng tỷ bước chân trên cát, Nhưng dấu chân bạn để lại là độc nhất vô song, Những vết xước, những nỗi đau, những chiến thắng, Ghép thành hành trình chẳng ai có thể lặp lại được đâu. Hãy ngẩng cao đầu, hỡi tâm hồn đang mệt mỏi, Đừng so mình với người khác – bạn là một vì sao, Không cần tranh giành để tỏa sáng trên bầu trời, Chỉ cần cháy hết mình, bạn sẽ làm vũ trụ rực rỡ thêm. Bạn mang trong tim cả biển lớn và đại ngàn, Cả khao khát vô biên lẫn nỗi buồn rất thật, Chính sự mong manh khiến bạn trở nên vĩ đại, Vì trong mong manh ấy, ta thấy sức mạnh hồi sinh. Không ai có thể viết hộ trang đời của bạn, Không ai hát được khúc ca bạn giấu trong tim, Mỗi bước đi, mỗi lời nói, mỗi giấc mơ, Là minh chứng cho sự tồn tại không thể thay thế. Bạn là tia sáng trong bóng tối của ai đó, Là giọt nước mát trong sa mạc khô khan, Là cơn gió nhẹ trong buổi chiều oi ả, Là nụ cười xoa dịu một trái tim đầy thương tổn. Có thể bạn chưa nhận ra chính mình, Nhưng vũ trụ đã khắc tên bạn vào nhịp điệu của đời, Không ai khác có thể bước vào chỗ trống ấy, Bởi bạn sinh ra để làm trọn một vai duy nhất. Đừng sợ khác biệt – khác biệt chính là ngọc quý, Đừng sợ lạc loài – lạc loài là con đường riêng, Đừng sợ bé nhỏ – bé nhỏ cũng có thể làm rung chuyển, Như hạt mầm làm nứt cả phiến đá khô cằn. Bạn là duy nhất trong muôn trùng tinh tú, Một vì sao chẳng thể đổi thay, Một bản nhạc không ai lặp lại, Một kỳ tích được viết bởi bàn tay tạo hóa và chính bạn. Vậy hãy sống – như một bản thể vô song, Hãy yêu thương – như chưa từng đổ vỡ, Hãy cất tiếng – như gió cuốn qua cánh đồng rộng lớn, Hãy tin – rằng bạn chính là phép màu của nhân loại. Hỡi bạn – ngọn lửa nhỏ giữa vũ trụ mênh mông, Đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của mình, Vì chỉ cần bạn tồn tại, Thế giới này đã khác đi – đẹp hơn, sáng hơn, sâu hơn.
Love
Like
Haha
Sad
Angry
18
2 Bình luận 0 Chia sẽ