HNI 2/9 -
BÀI THƠ - CHƯƠNG 12: TỰ TI– KẺ THÙ LỚN NHẤT CỦA THÀNH CÔNG – Lê Đình Hải.

Tự ti – kẻ thù lớn nhất của thành công
Có kẻ thù chẳng mang gươm giáo,
Chẳng máu tràn, chẳng tiếng súng vang,
Nó nằm lặng trong tim ta cháy héo,
Tên gọi nó: tự ti – vết thương ngầm hoang.
Nó thì thầm: “Ngươi không xứng đáng,
Ngươi quá nhỏ bé giữa đời này.
Mơ ước kia chỉ là sương khói,
Đừng cố chi, hãy cúi đầu ngay.”

Bao ước mơ tan trong giọt lệ,
Bao khát khao vụn vỡ giữa chừng,
Chẳng vì đời quá nhiều ngăn trở,
Mà bởi lòng tự buộc mình câm.

Người thất bại không phải vì ngã,
Mà vì sợ chẳng dám đứng lên,
Người nghèo khó chẳng vì thiếu của,
Mà vì tin mình chẳng thể vươn thêm.

Tự ti là gông cùm vô hình,
Trói cánh chim ngay giữa trời xanh,
Dập tắt lửa khi còn hừng hực,
Biến anh hùng thành kẻ mong manh.

Nhưng chỉ cần một lần dám bước,
Một lần tin mình cũng xứng đáng,
Thì bóng tối kia sẽ vỡ vụn,
Thành ánh dương rực rỡ huy hoàng.

Ngẩng mặt đi, hỡi người đang lạc,
Đừng giam mình trong ngục sợ nghi ngờ,
Bởi vĩ đại không sinh từ may mắn,
Mà sinh ra từ niềm tin ở chính ta.

Thành công chẳng bao giờ gọi kẻ cúi,
Nó chỉ chào người dám ngẩng cao,
Dẫu con đường còn nhiều giông tố,
Tự tin lên – biển lớn sẽ nghênh chào.
HNI 2/9 - 🏵️📕BÀI THƠ - CHƯƠNG 12: TỰ TI– KẺ THÙ LỚN NHẤT CỦA THÀNH CÔNG – Lê Đình Hải. Tự ti – kẻ thù lớn nhất của thành công Có kẻ thù chẳng mang gươm giáo, Chẳng máu tràn, chẳng tiếng súng vang, Nó nằm lặng trong tim ta cháy héo, Tên gọi nó: tự ti – vết thương ngầm hoang. Nó thì thầm: “Ngươi không xứng đáng, Ngươi quá nhỏ bé giữa đời này. Mơ ước kia chỉ là sương khói, Đừng cố chi, hãy cúi đầu ngay.” Bao ước mơ tan trong giọt lệ, Bao khát khao vụn vỡ giữa chừng, Chẳng vì đời quá nhiều ngăn trở, Mà bởi lòng tự buộc mình câm. Người thất bại không phải vì ngã, Mà vì sợ chẳng dám đứng lên, Người nghèo khó chẳng vì thiếu của, Mà vì tin mình chẳng thể vươn thêm. Tự ti là gông cùm vô hình, Trói cánh chim ngay giữa trời xanh, Dập tắt lửa khi còn hừng hực, Biến anh hùng thành kẻ mong manh. Nhưng chỉ cần một lần dám bước, Một lần tin mình cũng xứng đáng, Thì bóng tối kia sẽ vỡ vụn, Thành ánh dương rực rỡ huy hoàng. Ngẩng mặt đi, hỡi người đang lạc, Đừng giam mình trong ngục sợ nghi ngờ, Bởi vĩ đại không sinh từ may mắn, Mà sinh ra từ niềm tin ở chính ta. Thành công chẳng bao giờ gọi kẻ cúi, Nó chỉ chào người dám ngẩng cao, Dẫu con đường còn nhiều giông tố, Tự tin lên – biển lớn sẽ nghênh chào.
Love
Like
Wow
24
7 Bình luận 0 Chia sẽ