HNI 2/9:
Bài Thơ Chương 16: “Đủ Rồi Mới Yêu”
Tôi từng tin em là nửa kia
Ghép vào tôi cho thành trọn vẹn
Nhưng rồi những vết nứt sâu
Chẳng ai hàn kín hộ tôi
Tôi từng đòi anh phải bù
Mọi thiếu thốn trong tuổi thơ
Nhưng anh cũng mang vết thương
Làm sao chữa lành cho cả hai
Chúng ta gặp nhau không phải
Để trở thành chiếc gương vá lỗi
Chúng ta đến để soi sáng
Nhận ra mình vốn đã đủ
Nếu tôi không tự đứng dậy
Em chẳng thể kéo tôi mãi
Nếu em không tự thắp lửa
Tôi cũng chẳng sưởi nổi tim
Tình yêu không là nạng gãy
Không là thuốc cứu rỗi linh hồn
Nó chỉ là bàn tay nắm
Khi cả hai cùng bước đi
Anh không hoàn thiện em đâu
Em cũng chẳng vá trọn tôi
Ta vốn đã là vòng tròn
Tình yêu chỉ thêm ánh sáng
Ta không cần nửa nào khác
Ta chỉ cần nhìn nhau thật
Hai con người đủ đầy
Tạo nên một thế giới chung
Tôi học yêu không đòi hỏi
Vì tôi vốn đã đủ rồi.
Bài Thơ Chương 16: “Đủ Rồi Mới Yêu”
Tôi từng tin em là nửa kia
Ghép vào tôi cho thành trọn vẹn
Nhưng rồi những vết nứt sâu
Chẳng ai hàn kín hộ tôi
Tôi từng đòi anh phải bù
Mọi thiếu thốn trong tuổi thơ
Nhưng anh cũng mang vết thương
Làm sao chữa lành cho cả hai
Chúng ta gặp nhau không phải
Để trở thành chiếc gương vá lỗi
Chúng ta đến để soi sáng
Nhận ra mình vốn đã đủ
Nếu tôi không tự đứng dậy
Em chẳng thể kéo tôi mãi
Nếu em không tự thắp lửa
Tôi cũng chẳng sưởi nổi tim
Tình yêu không là nạng gãy
Không là thuốc cứu rỗi linh hồn
Nó chỉ là bàn tay nắm
Khi cả hai cùng bước đi
Anh không hoàn thiện em đâu
Em cũng chẳng vá trọn tôi
Ta vốn đã là vòng tròn
Tình yêu chỉ thêm ánh sáng
Ta không cần nửa nào khác
Ta chỉ cần nhìn nhau thật
Hai con người đủ đầy
Tạo nên một thế giới chung
Tôi học yêu không đòi hỏi
Vì tôi vốn đã đủ rồi.
HNI 2/9:
Bài Thơ Chương 16: “Đủ Rồi Mới Yêu”
Tôi từng tin em là nửa kia
Ghép vào tôi cho thành trọn vẹn
Nhưng rồi những vết nứt sâu
Chẳng ai hàn kín hộ tôi
Tôi từng đòi anh phải bù
Mọi thiếu thốn trong tuổi thơ
Nhưng anh cũng mang vết thương
Làm sao chữa lành cho cả hai
Chúng ta gặp nhau không phải
Để trở thành chiếc gương vá lỗi
Chúng ta đến để soi sáng
Nhận ra mình vốn đã đủ
Nếu tôi không tự đứng dậy
Em chẳng thể kéo tôi mãi
Nếu em không tự thắp lửa
Tôi cũng chẳng sưởi nổi tim
Tình yêu không là nạng gãy
Không là thuốc cứu rỗi linh hồn
Nó chỉ là bàn tay nắm
Khi cả hai cùng bước đi
Anh không hoàn thiện em đâu
Em cũng chẳng vá trọn tôi
Ta vốn đã là vòng tròn
Tình yêu chỉ thêm ánh sáng
Ta không cần nửa nào khác
Ta chỉ cần nhìn nhau thật
Hai con người đủ đầy
Tạo nên một thế giới chung
Tôi học yêu không đòi hỏi
Vì tôi vốn đã đủ rồi.