HNI 2-9
Bài Thơ Chương 17: “Mặt Nạ”

Tôi nhìn vào gương sáng

Thấy một khuôn mặt cười

Nhưng trong sâu thẳm mắt

Là khoảng trống không lời

Tôi ra phố cùng mọi người

Ai cũng đeo mặt nạ

Cười, bắt tay, chúc tụng

Nhưng tim run trong ngực

Họ nói “Tôi ổn thôi”

Nhưng đêm về khóc thầm

Họ đăng ảnh hạnh phúc

Nhưng sống đời lặng câm

Tôi cũng từng giả vờ

Để được người ta thích

Tôi cũng từng che giấu

Để khỏi bị bỏ rơi

Nhưng mặt nạ càng chặt

Hơi thở càng ngắn hơn

Và tôi như cái bóng

Mất dần cả chính tôi

Tôi tháo mặt nạ xuống

Cả thế giới quay lưng

Nhưng tôi thấy gương mặt

Đầu tiên trong gương thật

Nỗi đau làm tôi run

Nhưng tự do làm tôi sáng

Tôi thà sống thật thà

Còn hơn giả suốt đời

Mặt nạ rơi xuống đất

Tôi hít thở chính tôi.
Đọc thêm
HNI 2-9 Bài Thơ Chương 17: “Mặt Nạ” Tôi nhìn vào gương sáng Thấy một khuôn mặt cười Nhưng trong sâu thẳm mắt Là khoảng trống không lời Tôi ra phố cùng mọi người Ai cũng đeo mặt nạ Cười, bắt tay, chúc tụng Nhưng tim run trong ngực Họ nói “Tôi ổn thôi” Nhưng đêm về khóc thầm Họ đăng ảnh hạnh phúc Nhưng sống đời lặng câm Tôi cũng từng giả vờ Để được người ta thích Tôi cũng từng che giấu Để khỏi bị bỏ rơi Nhưng mặt nạ càng chặt Hơi thở càng ngắn hơn Và tôi như cái bóng Mất dần cả chính tôi Tôi tháo mặt nạ xuống Cả thế giới quay lưng Nhưng tôi thấy gương mặt Đầu tiên trong gương thật Nỗi đau làm tôi run Nhưng tự do làm tôi sáng Tôi thà sống thật thà Còn hơn giả suốt đời Mặt nạ rơi xuống đất Tôi hít thở chính tôi. Đọc thêm
Like
Love
Wow
Haha
17
0 Bình luận 0 Chia sẽ