HNI 2-9
Bài Thơ Chương 18: “Chỉ Người Mạnh Đi Xa”

Con đường dài đầy sỏi đá

Kẻ yếu ngoảnh lại bỏ đi

Người mạnh nhặt từng viên đau

Xếp thành bậc thang bước tiếp

Thất bại đập gục thân xác

Người yếu khóc than số phận

Người mạnh lau máu trên môi

Cười khẽ, rồi đứng dậy

Thành công không là phép màu

Nó là mồ hôi từng đêm

Là đôi mắt đỏ hoe

Là đôi tay chai sạn

Kẻ yếu sợ cô đơn

Người mạnh biến cô đơn thành bạn

Kẻ yếu cần vỗ tay

Người mạnh lặng lẽ đi xa

Thành công không chờ kẻ yếu

Nó chỉ đến với ai bền lòng

Ai dám chết đi nhiều lần

Và tái sinh từ tro bụi

Tôi đã thấy kẻ yếu ngã gục

Giữa nửa đường, đầy tiếc nuối

Tôi đã thấy người mạnh đi mãi

Dù chẳng ai dõi theo

Thành công không thuộc về tất cả

Nó chỉ thuộc về ít người

Những kẻ chọn chịu đau

Chọn đứng, chọn đi, chọn sống

Ai yếu sẽ rời bỏ

Ai mạnh sẽ bay cao.
HNI 2-9 Bài Thơ Chương 18: “Chỉ Người Mạnh Đi Xa” Con đường dài đầy sỏi đá Kẻ yếu ngoảnh lại bỏ đi Người mạnh nhặt từng viên đau Xếp thành bậc thang bước tiếp Thất bại đập gục thân xác Người yếu khóc than số phận Người mạnh lau máu trên môi Cười khẽ, rồi đứng dậy Thành công không là phép màu Nó là mồ hôi từng đêm Là đôi mắt đỏ hoe Là đôi tay chai sạn Kẻ yếu sợ cô đơn Người mạnh biến cô đơn thành bạn Kẻ yếu cần vỗ tay Người mạnh lặng lẽ đi xa Thành công không chờ kẻ yếu Nó chỉ đến với ai bền lòng Ai dám chết đi nhiều lần Và tái sinh từ tro bụi Tôi đã thấy kẻ yếu ngã gục Giữa nửa đường, đầy tiếc nuối Tôi đã thấy người mạnh đi mãi Dù chẳng ai dõi theo Thành công không thuộc về tất cả Nó chỉ thuộc về ít người Những kẻ chọn chịu đau Chọn đứng, chọn đi, chọn sống Ai yếu sẽ rời bỏ Ai mạnh sẽ bay cao.
Love
Like
13
0 Bình luận 0 Chia sẽ