HNI 3/9- Bài thơ - Chương 21
Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai
Henry Le – Lê Đình Hải
Trong ngôi nhà nhỏ có mái hiên xanh,
Nơi tiếng cười vang hòa trong bữa cơm chiều,
Cha không cao hơn vì gánh nặng trên vai,
Mẹ không thấp hơn khi ngồi bên mâm cơm giản dị.
Anh chị em chẳng phải so hơn kém,
Mỗi người là một ngọn nến tỏa sáng riêng,
Ánh sáng ấy không làm lu mờ ánh sáng khác,
Mà cùng thắp bừng hạnh phúc sum vầy.

Gia đình không phải ngai vàng để một người ngồi,
Cũng chẳng là ngai gỗ để kẻ khác quỳ,
Gia đình là vòng tròn ấm áp,
Nơi ai cũng có chỗ ngồi ngang bằng.

Cha có quyền dạy, nhưng cũng cần học,
Mẹ có quyền chăm, nhưng cũng cần được thương,
Con cái có quyền nghe, nhưng cũng được nói,
Sự công bằng bắt đầu từ trái tim hiểu lẽ.

Không ai sinh ra để bị coi thường,
Không ai tồn tại để làm bóng mờ,
Mỗi người mang một ý nghĩa bất diệt,
Và gia đình chính là bản giao hưởng chan hòa.

Khi người chồng biết lắng nghe người vợ,
Khi người cha tôn trọng tiếng khóc con thơ,
Khi người mẹ chấp nhận sai lầm của mình,
Gia đình ấy hóa thành mái ấm vô biên.

Người lớn không hơn vì tuổi đời dài,
Kẻ nhỏ không kém vì dáng hình bé bỏng,
Chỉ có sự yêu thương thật sự,
Mới vẽ nên biên giới của bình đẳng thiêng liêng.

Nếu gia đình là cây,
Thì mỗi người là một cành, một lá,
Không cành nào được phép ngạo mạn,
Không chiếc lá nào đáng bị bỏ quên.

Bởi khi một người gục ngã,
Cả mái ấm chùng xuống âm thầm,
Khi một người vươn cao tỏa sáng,
Cả gia đình cùng rạng rỡ vươn lên.

Gia đình – nơi học bài học đầu tiên,
Về nhân phẩm, về giá trị làm người,
Nếu trong nhà có bình đẳng thật,
Thì ngoài đời ta mới biết trân quý lẫn nhau.

Đừng đặt cha lên ngai vàng của quyền lực,
Đừng đặt mẹ vào khung bức tranh hy sinh,
Đừng đặt con vào vai kẻ phải vâng lời tuyệt đối,
Hãy để mọi người được là chính mình.

Tình yêu không đòi hỏi trên – dưới,
Tôn trọng chẳng dựa vào tuổi hay vai,
Chỉ có sự đồng cảm sâu xa,
Mới giữ vững ngôi nhà qua giông bão.

Thế nên hãy nhớ,
Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai,
Mỗi người là một thế giới cần được lắng nghe,
Mỗi trái tim là một vũ trụ cần được tôn trọng.

Và khi chúng ta nhìn nhau bằng ánh mắt ấy,
Gia đình không còn là nơi để trốn tránh,
Mà là nơi để trở về,
Nơi hạnh phúc được gọi bằng tên thật của nó.
HNI 3/9- 📕Bài thơ - Chương 21 Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai Henry Le – Lê Đình Hải Trong ngôi nhà nhỏ có mái hiên xanh, Nơi tiếng cười vang hòa trong bữa cơm chiều, Cha không cao hơn vì gánh nặng trên vai, Mẹ không thấp hơn khi ngồi bên mâm cơm giản dị. Anh chị em chẳng phải so hơn kém, Mỗi người là một ngọn nến tỏa sáng riêng, Ánh sáng ấy không làm lu mờ ánh sáng khác, Mà cùng thắp bừng hạnh phúc sum vầy. Gia đình không phải ngai vàng để một người ngồi, Cũng chẳng là ngai gỗ để kẻ khác quỳ, Gia đình là vòng tròn ấm áp, Nơi ai cũng có chỗ ngồi ngang bằng. Cha có quyền dạy, nhưng cũng cần học, Mẹ có quyền chăm, nhưng cũng cần được thương, Con cái có quyền nghe, nhưng cũng được nói, Sự công bằng bắt đầu từ trái tim hiểu lẽ. Không ai sinh ra để bị coi thường, Không ai tồn tại để làm bóng mờ, Mỗi người mang một ý nghĩa bất diệt, Và gia đình chính là bản giao hưởng chan hòa. Khi người chồng biết lắng nghe người vợ, Khi người cha tôn trọng tiếng khóc con thơ, Khi người mẹ chấp nhận sai lầm của mình, Gia đình ấy hóa thành mái ấm vô biên. Người lớn không hơn vì tuổi đời dài, Kẻ nhỏ không kém vì dáng hình bé bỏng, Chỉ có sự yêu thương thật sự, Mới vẽ nên biên giới của bình đẳng thiêng liêng. Nếu gia đình là cây, Thì mỗi người là một cành, một lá, Không cành nào được phép ngạo mạn, Không chiếc lá nào đáng bị bỏ quên. Bởi khi một người gục ngã, Cả mái ấm chùng xuống âm thầm, Khi một người vươn cao tỏa sáng, Cả gia đình cùng rạng rỡ vươn lên. Gia đình – nơi học bài học đầu tiên, Về nhân phẩm, về giá trị làm người, Nếu trong nhà có bình đẳng thật, Thì ngoài đời ta mới biết trân quý lẫn nhau. Đừng đặt cha lên ngai vàng của quyền lực, Đừng đặt mẹ vào khung bức tranh hy sinh, Đừng đặt con vào vai kẻ phải vâng lời tuyệt đối, Hãy để mọi người được là chính mình. Tình yêu không đòi hỏi trên – dưới, Tôn trọng chẳng dựa vào tuổi hay vai, Chỉ có sự đồng cảm sâu xa, Mới giữ vững ngôi nhà qua giông bão. Thế nên hãy nhớ, Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai, Mỗi người là một thế giới cần được lắng nghe, Mỗi trái tim là một vũ trụ cần được tôn trọng. Và khi chúng ta nhìn nhau bằng ánh mắt ấy, Gia đình không còn là nơi để trốn tránh, Mà là nơi để trở về, Nơi hạnh phúc được gọi bằng tên thật của nó.
Love
Like
Haha
Wow
14
1 Bình luận 0 Chia sẽ