HNI 3-9
Bài Thơ Chương 20:“Ngợi Ca Bóng Tối”
Người ta gọi đó là hy sinh
Nhưng thực chất chỉ là lụi tàn vô nghĩa
Vòng hoa tang phủ lên sự thật thảm hại
Tiếng vỗ tay che đậy nỗi ngu si.
Mẹ quên đời mình trong nước mắt
Cha quên tuổi trẻ trong áp lực vô hình
Con lớn lên mang gánh nợ vô tận
Lời cảm ơn hóa xiềng xích trói chân.
Người yêu hiến trái tim như tro bụi
Tin rằng mất mình là giữ được tình
Nhưng tình yêu nào tồn tại trên nô lệ
Chỉ còn xác chết ôm mảnh ảo tưởng thôi.
Lính ngã xuống, được gọi anh hùng
Nhưng anh chỉ là quân cờ vô danh
Tôn giáo kêu gọi dâng hiến linh hồn
Để duy trì ngai vàng của kẻ khác.
Xã hội ca ngợi kẻ kiệt sức
“Anh là chiến binh”, “chị là tấm gương”
Nhưng đằng sau ánh hào quang giả dối
Là thân xác rã rời, tâm hồn cạn khô.
Đám đông cần những kẻ bị hi sinh
Để khỏi đối diện với sự hèn nhát của mình
Họ tung hô, họ phong thánh
Nhưng đó là sự tôn vinh ngu xuẩn nhất.
Thức tỉnh đi, hỡi kẻ đang cúi đầu
Không ai cần bạn chết thay cho họ
Thế giới này cần bạn sống thật
Với tự do, với bản ngã không thỏa hiệp.
Đừng trở thành bóng ma được đội vòng nguyệt quế
Hãy trở thành con người sống – dẫu cô đơn, nhưng thật.
Bài Thơ Chương 20:“Ngợi Ca Bóng Tối”
Người ta gọi đó là hy sinh
Nhưng thực chất chỉ là lụi tàn vô nghĩa
Vòng hoa tang phủ lên sự thật thảm hại
Tiếng vỗ tay che đậy nỗi ngu si.
Mẹ quên đời mình trong nước mắt
Cha quên tuổi trẻ trong áp lực vô hình
Con lớn lên mang gánh nợ vô tận
Lời cảm ơn hóa xiềng xích trói chân.
Người yêu hiến trái tim như tro bụi
Tin rằng mất mình là giữ được tình
Nhưng tình yêu nào tồn tại trên nô lệ
Chỉ còn xác chết ôm mảnh ảo tưởng thôi.
Lính ngã xuống, được gọi anh hùng
Nhưng anh chỉ là quân cờ vô danh
Tôn giáo kêu gọi dâng hiến linh hồn
Để duy trì ngai vàng của kẻ khác.
Xã hội ca ngợi kẻ kiệt sức
“Anh là chiến binh”, “chị là tấm gương”
Nhưng đằng sau ánh hào quang giả dối
Là thân xác rã rời, tâm hồn cạn khô.
Đám đông cần những kẻ bị hi sinh
Để khỏi đối diện với sự hèn nhát của mình
Họ tung hô, họ phong thánh
Nhưng đó là sự tôn vinh ngu xuẩn nhất.
Thức tỉnh đi, hỡi kẻ đang cúi đầu
Không ai cần bạn chết thay cho họ
Thế giới này cần bạn sống thật
Với tự do, với bản ngã không thỏa hiệp.
Đừng trở thành bóng ma được đội vòng nguyệt quế
Hãy trở thành con người sống – dẫu cô đơn, nhưng thật.
HNI 3-9
📝 Bài Thơ Chương 20:“Ngợi Ca Bóng Tối”
Người ta gọi đó là hy sinh
Nhưng thực chất chỉ là lụi tàn vô nghĩa
Vòng hoa tang phủ lên sự thật thảm hại
Tiếng vỗ tay che đậy nỗi ngu si.
Mẹ quên đời mình trong nước mắt
Cha quên tuổi trẻ trong áp lực vô hình
Con lớn lên mang gánh nợ vô tận
Lời cảm ơn hóa xiềng xích trói chân.
Người yêu hiến trái tim như tro bụi
Tin rằng mất mình là giữ được tình
Nhưng tình yêu nào tồn tại trên nô lệ
Chỉ còn xác chết ôm mảnh ảo tưởng thôi.
Lính ngã xuống, được gọi anh hùng
Nhưng anh chỉ là quân cờ vô danh
Tôn giáo kêu gọi dâng hiến linh hồn
Để duy trì ngai vàng của kẻ khác.
Xã hội ca ngợi kẻ kiệt sức
“Anh là chiến binh”, “chị là tấm gương”
Nhưng đằng sau ánh hào quang giả dối
Là thân xác rã rời, tâm hồn cạn khô.
Đám đông cần những kẻ bị hi sinh
Để khỏi đối diện với sự hèn nhát của mình
Họ tung hô, họ phong thánh
Nhưng đó là sự tôn vinh ngu xuẩn nhất.
Thức tỉnh đi, hỡi kẻ đang cúi đầu
Không ai cần bạn chết thay cho họ
Thế giới này cần bạn sống thật
Với tự do, với bản ngã không thỏa hiệp.
Đừng trở thành bóng ma được đội vòng nguyệt quế
Hãy trở thành con người sống – dẫu cô đơn, nhưng thật.