HNI 3/9: Bài hát chương 20:
“Coi thường bản thân là tự sát tinh thần” – Lê Đình Hải
[Verse 1]
Có những đêm dài em soi gương,
Thấy mình nhỏ bé giữa dòng đời cuồng.
Tiếng nói trong tim thì thầm rất khẽ:
“Ngươi vô dụng thôi, chẳng là gì cả.”
Nhưng chính lúc ấy em cần nhớ ra,
Không ai thay thế được em đâu mà.
Một hạt cát nhỏ trong vũ trụ vô biên,
Cũng có giá trị, cũng có ánh thiêng.

[Pre-Chorus]
Đừng tự đâm những nhát dao vô hình,
Đừng bóp nghẹt giấc mơ của chính mình.
Một khi em coi thường bản thân,
Là chính tay em giết chết linh hồn.
[Chorus]
Coi thường bản thân – tự sát tinh thần,
Ngọn lửa dập tắt trước khi cháy rực ngàn lần.
Em sinh ra mang một lý do riêng,
Đừng chối bỏ, đừng phủ nhận, đừng tự xiềng.
Coi thường bản thân – là tự vùi chôn,
Niềm tin, hy vọng, cả một trời linh hồn.
Hãy ngẩng cao đầu, bước đi vững vàng,
Vì chính em là ánh sáng – chẳng ai mang.

[Verse 2]
Có những lời cay nghiệt ngoài kia,
Khiến trái tim em rã rời, ê chề.
Nhưng kẻ làm em gục ngã nhất,
Chính là bản thân không còn tin thật.
Một hạt mầm bé nhỏ trong tro tàn,
Vẫn có thể trỗi dậy, vươn lên ngút ngàn.
Đừng để bóng tối cướp đi linh hồn,
Hãy tin rằng em xứng đáng sống trọn.

[Pre-Chorus]
Đừng để đôi mắt nhìn em lạnh lùng,
Đừng để trái tim phủ bụi mênh mông.
Nếu tự khinh rẻ chính bản thân,
Thì còn ai yêu thương em thật gần?
[Chorus]
Coi thường bản thân – tự sát tinh thần,
Ngọn lửa dập tắt trước khi cháy rực ngàn lần.
Em sinh ra mang một lý do riêng,
Đừng chối bỏ, đừng phủ nhận, đừng tự xiềng.
Coi thường bản thân – là tự vùi chôn,
Niềm tin, hy vọng, cả một trời linh hồn.
Hãy ngẩng cao đầu, bước đi vững vàng,
Vì chính em là ánh sáng – chẳng ai mang.

[Bridge]
Em là vũ trụ trong một thân người,
Em là giấc mơ không ai thay thế được.
Hãy dang đôi tay, ôm lấy chính mình,
Hãy thắp ngọn lửa, cháy sáng niềm tin.
[Chorus – nâng cao]
Coi thường bản thân – tự sát tinh thần,
Hãy phá xiềng xích, hãy bay lên một lần!
Không ai sinh ra là vô nghĩa đâu,
Mỗi linh hồn là một bầu trời sắc màu.
Coi thường bản thân – là tự vùi chôn,
Nhưng em chọn sống, chọn rực cháy linh hồn!
Hãy tự tin lên, bước đi hiên ngang,
Vì chính em là phép màu – chẳng ai mang.

[Outro]
Coi thường bản thân, là tự giết chính mình...
Nhưng khi em tin, em hồi sinh tinh thần.
Hãy hứa với tim, hứa với đời này:
Không bao giờ coi nhẹ chính mình nữa, em ơi!
Đọc thêm
HNI 3/9: Bài hát chương 20: “Coi thường bản thân là tự sát tinh thần” – Lê Đình Hải [Verse 1] Có những đêm dài em soi gương, Thấy mình nhỏ bé giữa dòng đời cuồng. Tiếng nói trong tim thì thầm rất khẽ: “Ngươi vô dụng thôi, chẳng là gì cả.” Nhưng chính lúc ấy em cần nhớ ra, Không ai thay thế được em đâu mà. Một hạt cát nhỏ trong vũ trụ vô biên, Cũng có giá trị, cũng có ánh thiêng. [Pre-Chorus] Đừng tự đâm những nhát dao vô hình, Đừng bóp nghẹt giấc mơ của chính mình. Một khi em coi thường bản thân, Là chính tay em giết chết linh hồn. [Chorus] Coi thường bản thân – tự sát tinh thần, Ngọn lửa dập tắt trước khi cháy rực ngàn lần. Em sinh ra mang một lý do riêng, Đừng chối bỏ, đừng phủ nhận, đừng tự xiềng. Coi thường bản thân – là tự vùi chôn, Niềm tin, hy vọng, cả một trời linh hồn. Hãy ngẩng cao đầu, bước đi vững vàng, Vì chính em là ánh sáng – chẳng ai mang. [Verse 2] Có những lời cay nghiệt ngoài kia, Khiến trái tim em rã rời, ê chề. Nhưng kẻ làm em gục ngã nhất, Chính là bản thân không còn tin thật. Một hạt mầm bé nhỏ trong tro tàn, Vẫn có thể trỗi dậy, vươn lên ngút ngàn. Đừng để bóng tối cướp đi linh hồn, Hãy tin rằng em xứng đáng sống trọn. [Pre-Chorus] Đừng để đôi mắt nhìn em lạnh lùng, Đừng để trái tim phủ bụi mênh mông. Nếu tự khinh rẻ chính bản thân, Thì còn ai yêu thương em thật gần? [Chorus] Coi thường bản thân – tự sát tinh thần, Ngọn lửa dập tắt trước khi cháy rực ngàn lần. Em sinh ra mang một lý do riêng, Đừng chối bỏ, đừng phủ nhận, đừng tự xiềng. Coi thường bản thân – là tự vùi chôn, Niềm tin, hy vọng, cả một trời linh hồn. Hãy ngẩng cao đầu, bước đi vững vàng, Vì chính em là ánh sáng – chẳng ai mang. [Bridge] Em là vũ trụ trong một thân người, Em là giấc mơ không ai thay thế được. Hãy dang đôi tay, ôm lấy chính mình, Hãy thắp ngọn lửa, cháy sáng niềm tin. [Chorus – nâng cao] Coi thường bản thân – tự sát tinh thần, Hãy phá xiềng xích, hãy bay lên một lần! Không ai sinh ra là vô nghĩa đâu, Mỗi linh hồn là một bầu trời sắc màu. Coi thường bản thân – là tự vùi chôn, Nhưng em chọn sống, chọn rực cháy linh hồn! Hãy tự tin lên, bước đi hiên ngang, Vì chính em là phép màu – chẳng ai mang. [Outro] Coi thường bản thân, là tự giết chính mình... Nhưng khi em tin, em hồi sinh tinh thần. Hãy hứa với tim, hứa với đời này: Không bao giờ coi nhẹ chính mình nữa, em ơi! Đọc thêm
Love
Like
Wow
Sad
13
1 Comments 0 Shares