HNI 4-9
Bài Hát CHƯƠNG 21 “ĐỪNG GỌI NHỒI SỌ LÀ KHAI SÁNG”
Verse 1
Hàng ghế dài, đôi mắt vô hồn
Những giấc mơ bị giam trong sách vở
Tiếng thầy cô vang như mệnh lệnh
Không còn ai dám hỏi: “Tại sao?”.
Verse 2
Những đứa trẻ bước vào với tò mò
Bước ra thành những cỗ máy lặp lại
Điểm số lạnh như song sắt sắt thép
Trí tưởng tượng chết trong lặng câm.
Pre-Chorus
Họ gọi đó là “giáo dục”
Nhưng thật ra chỉ là nhồi sọ
Họ gọi đó là “tương lai”
Nhưng tương lai nào không có tự do?
Chorus
Đừng gọi nhồi sọ là khai sáng
Đừng gọi nhà tù là trường học
Khai sáng là ngọn lửa tự do
Thắp sáng trong tâm hồn từng đứa trẻ.
Verse 3
Cha mẹ lo âu đẩy con vào guồng
Xã hội tung hô những tấm gương phục tùng
Những bộ óc trẻ thơ bị đóng khung
Thành công là chiếc lồng vàng lấp lánh.
Bridge
Nhưng trong bóng tối vẫn có người
Dám đập vỡ xiềng xích, dám cất tiếng nói
Dám sống khác, dám khước từ
Những khuôn mẫu ngàn đời áp đặt.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Đừng gọi nhồi sọ là khai sáng
Đừng gọi phục tùng là đức hạnh
Khai sáng là ngọn lửa tự do
Bùng lên trong linh hồn con người thật.
Outro (dịu xuống, vang vọng)
Một ngày nào đó, bức tường sẽ sụp đổ
Những đứa trẻ sẽ lại biết mơ
Giáo dục không còn là nhà tù
Mà là cánh cửa dẫn về chính mình.
Bài Hát CHƯƠNG 21 “ĐỪNG GỌI NHỒI SỌ LÀ KHAI SÁNG”
Verse 1
Hàng ghế dài, đôi mắt vô hồn
Những giấc mơ bị giam trong sách vở
Tiếng thầy cô vang như mệnh lệnh
Không còn ai dám hỏi: “Tại sao?”.
Verse 2
Những đứa trẻ bước vào với tò mò
Bước ra thành những cỗ máy lặp lại
Điểm số lạnh như song sắt sắt thép
Trí tưởng tượng chết trong lặng câm.
Pre-Chorus
Họ gọi đó là “giáo dục”
Nhưng thật ra chỉ là nhồi sọ
Họ gọi đó là “tương lai”
Nhưng tương lai nào không có tự do?
Chorus
Đừng gọi nhồi sọ là khai sáng
Đừng gọi nhà tù là trường học
Khai sáng là ngọn lửa tự do
Thắp sáng trong tâm hồn từng đứa trẻ.
Verse 3
Cha mẹ lo âu đẩy con vào guồng
Xã hội tung hô những tấm gương phục tùng
Những bộ óc trẻ thơ bị đóng khung
Thành công là chiếc lồng vàng lấp lánh.
Bridge
Nhưng trong bóng tối vẫn có người
Dám đập vỡ xiềng xích, dám cất tiếng nói
Dám sống khác, dám khước từ
Những khuôn mẫu ngàn đời áp đặt.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Đừng gọi nhồi sọ là khai sáng
Đừng gọi phục tùng là đức hạnh
Khai sáng là ngọn lửa tự do
Bùng lên trong linh hồn con người thật.
Outro (dịu xuống, vang vọng)
Một ngày nào đó, bức tường sẽ sụp đổ
Những đứa trẻ sẽ lại biết mơ
Giáo dục không còn là nhà tù
Mà là cánh cửa dẫn về chính mình.
HNI 4-9
🎵 Bài Hát CHƯƠNG 21 “ĐỪNG GỌI NHỒI SỌ LÀ KHAI SÁNG”
Verse 1
Hàng ghế dài, đôi mắt vô hồn
Những giấc mơ bị giam trong sách vở
Tiếng thầy cô vang như mệnh lệnh
Không còn ai dám hỏi: “Tại sao?”.
Verse 2
Những đứa trẻ bước vào với tò mò
Bước ra thành những cỗ máy lặp lại
Điểm số lạnh như song sắt sắt thép
Trí tưởng tượng chết trong lặng câm.
Pre-Chorus
Họ gọi đó là “giáo dục”
Nhưng thật ra chỉ là nhồi sọ
Họ gọi đó là “tương lai”
Nhưng tương lai nào không có tự do?
Chorus
Đừng gọi nhồi sọ là khai sáng
Đừng gọi nhà tù là trường học
Khai sáng là ngọn lửa tự do
Thắp sáng trong tâm hồn từng đứa trẻ.
Verse 3
Cha mẹ lo âu đẩy con vào guồng
Xã hội tung hô những tấm gương phục tùng
Những bộ óc trẻ thơ bị đóng khung
Thành công là chiếc lồng vàng lấp lánh.
Bridge
Nhưng trong bóng tối vẫn có người
Dám đập vỡ xiềng xích, dám cất tiếng nói
Dám sống khác, dám khước từ
Những khuôn mẫu ngàn đời áp đặt.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Đừng gọi nhồi sọ là khai sáng
Đừng gọi phục tùng là đức hạnh
Khai sáng là ngọn lửa tự do
Bùng lên trong linh hồn con người thật.
Outro (dịu xuống, vang vọng)
Một ngày nào đó, bức tường sẽ sụp đổ
Những đứa trẻ sẽ lại biết mơ
Giáo dục không còn là nhà tù
Mà là cánh cửa dẫn về chính mình.