HNI 4-9
Bài HÁT CHƯƠNG 25
“KHÔNG CÒN LÀ CON RỐI”
Verse 1
Bạn tưởng mình đang chọn lựa
Nhưng có ai đó đã chọn giùm từ lâu
Mỗi cú nhấp chuột, mỗi dòng tin tức
Chỉ là kịch bản viết sẵn cho bạn thôi.
Verse 2
Nỗi sợ giữ bạn trong bóng tối
Sợ mất mát, sợ bị bỏ lại phía sau
Ham muốn dẫn bạn vào cơn mê dài
Chạy mãi, chạy mãi, mà chẳng biết vì sao.
Pre-Chorus
Ngôn ngữ biến dối trá thành chân lý
Thói quen biến gông xiềng thành nghi thức hằng ngày
Bạn nghĩ mình tự do, nhưng thật ra
Chỉ là con rối trong bàn tay vô hình.
Chorus
Nhưng tôi không muốn làm con rối nữa
Không muốn vỗ tay theo tiếng hô mù quáng
Tôi muốn sống thật với chính trái tim này
Dẫu cô đơn, nhưng không còn bị điều khiển.
Verse 3
Đám đông reo vang trong mê hoặc
Mỗi tiếng hô là một vòng dây siết chặt
Nhưng trong tôi, ngọn lửa vẫn còn cháy
Thì thầm: “Hãy tỉnh thức, hãy đứng lên.”
Bridge
Nếu biết mình đang bị điều khiển
Thì sợi dây vô hình chẳng còn sức mạnh
Tự do bắt đầu từ khoảnh khắc ấy
Khi ta dám nói: “Tôi chọn con đường riêng.”
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Tôi không còn là con rối nữa
Không để nỗi sợ dẫn dắt cuộc đời
Tôi sẽ phá vòng lặp của thói quen
Để tìm thấy bản ngã trong tự do.
Outro (dịu lại, vang vọng)
Bạn vẫn có thể bước ra
Khỏi nhà tù không tường, không khóa
Tự do không ai ban phát
Chỉ có thể đến từ sự tỉnh thức của bạn.
Bài HÁT CHƯƠNG 25
“KHÔNG CÒN LÀ CON RỐI”
Verse 1
Bạn tưởng mình đang chọn lựa
Nhưng có ai đó đã chọn giùm từ lâu
Mỗi cú nhấp chuột, mỗi dòng tin tức
Chỉ là kịch bản viết sẵn cho bạn thôi.
Verse 2
Nỗi sợ giữ bạn trong bóng tối
Sợ mất mát, sợ bị bỏ lại phía sau
Ham muốn dẫn bạn vào cơn mê dài
Chạy mãi, chạy mãi, mà chẳng biết vì sao.
Pre-Chorus
Ngôn ngữ biến dối trá thành chân lý
Thói quen biến gông xiềng thành nghi thức hằng ngày
Bạn nghĩ mình tự do, nhưng thật ra
Chỉ là con rối trong bàn tay vô hình.
Chorus
Nhưng tôi không muốn làm con rối nữa
Không muốn vỗ tay theo tiếng hô mù quáng
Tôi muốn sống thật với chính trái tim này
Dẫu cô đơn, nhưng không còn bị điều khiển.
Verse 3
Đám đông reo vang trong mê hoặc
Mỗi tiếng hô là một vòng dây siết chặt
Nhưng trong tôi, ngọn lửa vẫn còn cháy
Thì thầm: “Hãy tỉnh thức, hãy đứng lên.”
Bridge
Nếu biết mình đang bị điều khiển
Thì sợi dây vô hình chẳng còn sức mạnh
Tự do bắt đầu từ khoảnh khắc ấy
Khi ta dám nói: “Tôi chọn con đường riêng.”
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Tôi không còn là con rối nữa
Không để nỗi sợ dẫn dắt cuộc đời
Tôi sẽ phá vòng lặp của thói quen
Để tìm thấy bản ngã trong tự do.
Outro (dịu lại, vang vọng)
Bạn vẫn có thể bước ra
Khỏi nhà tù không tường, không khóa
Tự do không ai ban phát
Chỉ có thể đến từ sự tỉnh thức của bạn.
HNI 4-9
🎵 Bài HÁT CHƯƠNG 25
“KHÔNG CÒN LÀ CON RỐI”
Verse 1
Bạn tưởng mình đang chọn lựa
Nhưng có ai đó đã chọn giùm từ lâu
Mỗi cú nhấp chuột, mỗi dòng tin tức
Chỉ là kịch bản viết sẵn cho bạn thôi.
Verse 2
Nỗi sợ giữ bạn trong bóng tối
Sợ mất mát, sợ bị bỏ lại phía sau
Ham muốn dẫn bạn vào cơn mê dài
Chạy mãi, chạy mãi, mà chẳng biết vì sao.
Pre-Chorus
Ngôn ngữ biến dối trá thành chân lý
Thói quen biến gông xiềng thành nghi thức hằng ngày
Bạn nghĩ mình tự do, nhưng thật ra
Chỉ là con rối trong bàn tay vô hình.
Chorus
Nhưng tôi không muốn làm con rối nữa
Không muốn vỗ tay theo tiếng hô mù quáng
Tôi muốn sống thật với chính trái tim này
Dẫu cô đơn, nhưng không còn bị điều khiển.
Verse 3
Đám đông reo vang trong mê hoặc
Mỗi tiếng hô là một vòng dây siết chặt
Nhưng trong tôi, ngọn lửa vẫn còn cháy
Thì thầm: “Hãy tỉnh thức, hãy đứng lên.”
Bridge
Nếu biết mình đang bị điều khiển
Thì sợi dây vô hình chẳng còn sức mạnh
Tự do bắt đầu từ khoảnh khắc ấy
Khi ta dám nói: “Tôi chọn con đường riêng.”
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Tôi không còn là con rối nữa
Không để nỗi sợ dẫn dắt cuộc đời
Tôi sẽ phá vòng lặp của thói quen
Để tìm thấy bản ngã trong tự do.
Outro (dịu lại, vang vọng)
Bạn vẫn có thể bước ra
Khỏi nhà tù không tường, không khóa
Tự do không ai ban phát
Chỉ có thể đến từ sự tỉnh thức của bạn.