HNI 4-9
Bài Hát Chương 22
“THƯỢNG ĐẾ KHÔNG CẦN NÔ LỆ”
Verse 1
Trong tiếng chuông ngân vang, ta quỳ gối
Tưởng rằng tự do, nhưng chỉ thấy sợ hãi
Những lời kinh biến thành xiềng xích
Trói linh hồn ta trong bóng tối vô hình.
Verse 2
Họ nói rằng nghi ngờ là phản bội
Họ dạy rằng vâng lời là thánh thiện
Nhưng trái tim ta thầm thì câu hỏi
“Có phải Thượng đế thật muốn điều này không?”
Pre-Chorus
Những bức tường dựng bằng đức tin
Những song sắt bằng tội lỗi và trừng phạt
Ta bị nhốt trong nhà tù vô hình
Mà ngỡ rằng mình đang được cứu rỗi.
Chorus
Thượng đế không cần nô lệ
Thượng đế không cần ta quỳ gối mãi
Ngài cần ta sống như một con người thật
Biết yêu thương, biết sáng tạo, biết tự do.
Verse 3
Những đứa trẻ lớn lên trong tội lỗi
Đôi mắt non thơ đã đầy bóng tối
Cha mẹ gọi đó là đức tin
Nhưng linh hồn non nớt chỉ thấy xiềng xích.
Bridge
Một ngày nào đó, ta sẽ bước ra
Khỏi nhà tù dát vàng bằng giáo điều
Tìm thấy Thượng đế trong chính trái tim mình
Không qua trung gian, không qua sợ hãi.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Thượng đế không cần nô lệ
Thượng đế không cần ta phục tùng mù quáng
Ngài cần ta sống với đôi mắt sáng
Ngài cần ta tự do, dẫu một mình trên đường.
Outro (dịu lại)
Nếu có thiên đường, đó là nơi ta sống thật
Không còn gông xiềng, không còn sợ hãi
Tôn giáo không phải là nhà tù
Mà là cánh cửa mở ra tình yêu vô tận.
Bài Hát Chương 22
“THƯỢNG ĐẾ KHÔNG CẦN NÔ LỆ”
Verse 1
Trong tiếng chuông ngân vang, ta quỳ gối
Tưởng rằng tự do, nhưng chỉ thấy sợ hãi
Những lời kinh biến thành xiềng xích
Trói linh hồn ta trong bóng tối vô hình.
Verse 2
Họ nói rằng nghi ngờ là phản bội
Họ dạy rằng vâng lời là thánh thiện
Nhưng trái tim ta thầm thì câu hỏi
“Có phải Thượng đế thật muốn điều này không?”
Pre-Chorus
Những bức tường dựng bằng đức tin
Những song sắt bằng tội lỗi và trừng phạt
Ta bị nhốt trong nhà tù vô hình
Mà ngỡ rằng mình đang được cứu rỗi.
Chorus
Thượng đế không cần nô lệ
Thượng đế không cần ta quỳ gối mãi
Ngài cần ta sống như một con người thật
Biết yêu thương, biết sáng tạo, biết tự do.
Verse 3
Những đứa trẻ lớn lên trong tội lỗi
Đôi mắt non thơ đã đầy bóng tối
Cha mẹ gọi đó là đức tin
Nhưng linh hồn non nớt chỉ thấy xiềng xích.
Bridge
Một ngày nào đó, ta sẽ bước ra
Khỏi nhà tù dát vàng bằng giáo điều
Tìm thấy Thượng đế trong chính trái tim mình
Không qua trung gian, không qua sợ hãi.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Thượng đế không cần nô lệ
Thượng đế không cần ta phục tùng mù quáng
Ngài cần ta sống với đôi mắt sáng
Ngài cần ta tự do, dẫu một mình trên đường.
Outro (dịu lại)
Nếu có thiên đường, đó là nơi ta sống thật
Không còn gông xiềng, không còn sợ hãi
Tôn giáo không phải là nhà tù
Mà là cánh cửa mở ra tình yêu vô tận.
HNI 4-9
🎵 Bài Hát Chương 22
“THƯỢNG ĐẾ KHÔNG CẦN NÔ LỆ”
Verse 1
Trong tiếng chuông ngân vang, ta quỳ gối
Tưởng rằng tự do, nhưng chỉ thấy sợ hãi
Những lời kinh biến thành xiềng xích
Trói linh hồn ta trong bóng tối vô hình.
Verse 2
Họ nói rằng nghi ngờ là phản bội
Họ dạy rằng vâng lời là thánh thiện
Nhưng trái tim ta thầm thì câu hỏi
“Có phải Thượng đế thật muốn điều này không?”
Pre-Chorus
Những bức tường dựng bằng đức tin
Những song sắt bằng tội lỗi và trừng phạt
Ta bị nhốt trong nhà tù vô hình
Mà ngỡ rằng mình đang được cứu rỗi.
Chorus
Thượng đế không cần nô lệ
Thượng đế không cần ta quỳ gối mãi
Ngài cần ta sống như một con người thật
Biết yêu thương, biết sáng tạo, biết tự do.
Verse 3
Những đứa trẻ lớn lên trong tội lỗi
Đôi mắt non thơ đã đầy bóng tối
Cha mẹ gọi đó là đức tin
Nhưng linh hồn non nớt chỉ thấy xiềng xích.
Bridge
Một ngày nào đó, ta sẽ bước ra
Khỏi nhà tù dát vàng bằng giáo điều
Tìm thấy Thượng đế trong chính trái tim mình
Không qua trung gian, không qua sợ hãi.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Thượng đế không cần nô lệ
Thượng đế không cần ta phục tùng mù quáng
Ngài cần ta sống với đôi mắt sáng
Ngài cần ta tự do, dẫu một mình trên đường.
Outro (dịu lại)
Nếu có thiên đường, đó là nơi ta sống thật
Không còn gông xiềng, không còn sợ hãi
Tôn giáo không phải là nhà tù
Mà là cánh cửa mở ra tình yêu vô tận.