HNI 4-9
Bài Hát Chương 23
“KHÔNG CÒN NHỮNG KẺ THAO TÚNG”
Verse 1
Trên bục cao, hắn mỉm cười ngọt ngào
Lời hứa như mưa rơi xuống cánh đồng khát hạn
Đám đông reo hò, tin rằng mình được cứu
Nhưng không thấy xiềng xích đang siết chặt hơn.
Verse 2
Hắn dựng lên một kẻ thù vô hình
Để tất cả nắm tay nhau trong sợ hãi
Hắn gọi sự phục tùng là yêu nước
Hắn gọi phản kháng là phản bội tội đồ.
Pre-Chorus
Người ta vỗ tay cho trò ảo thuật
Tin rằng bóng tối chính là ánh sáng
Nhưng trong tim ta vang một tiếng nói
“Đây không phải tự do, chỉ là lừa dối.”
Chorus
Không còn những kẻ thao túng
Không còn những con rối biết nói trên bục cao
Thế giới này cần sự thật, không cần ảo ảnh
Cần tự do, chứ không cần tiếng hô vang.
Verse 3
Trong tôn giáo, trong công ty, trong chính trị
Có bao nhiêu kẻ mượn danh để cai trị
Chúng gọi ta là con chiên, là chiến binh, là tín đồ
Nhưng thật ra chỉ là công cụ cho lợi ích của chúng.
Bridge
Đủ rồi, ta không còn quỳ gối
Đủ rồi, ta không còn tung hô mù quáng
Tự do không phải món quà ban phát
Mà là trách nhiệm của chính trái tim này.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Không còn những kẻ thao túng
Không còn những bàn tay dắt ta như bầy cừu
Thế giới này cần những con người tỉnh thức
Dám lãnh đạo chính mình, không cần thần tượng giả dối.
Outro (dịu xuống, như lời nhắn)
Lãnh đạo thật sự không ở trên bục cao
Mà trong mỗi tâm hồn biết yêu sự thật
Khi ta tự do, ta không còn bị dẫn dắt
Bởi những chuyên gia thao túng đội lốt anh hùng.
Bài Hát Chương 23
“KHÔNG CÒN NHỮNG KẺ THAO TÚNG”
Verse 1
Trên bục cao, hắn mỉm cười ngọt ngào
Lời hứa như mưa rơi xuống cánh đồng khát hạn
Đám đông reo hò, tin rằng mình được cứu
Nhưng không thấy xiềng xích đang siết chặt hơn.
Verse 2
Hắn dựng lên một kẻ thù vô hình
Để tất cả nắm tay nhau trong sợ hãi
Hắn gọi sự phục tùng là yêu nước
Hắn gọi phản kháng là phản bội tội đồ.
Pre-Chorus
Người ta vỗ tay cho trò ảo thuật
Tin rằng bóng tối chính là ánh sáng
Nhưng trong tim ta vang một tiếng nói
“Đây không phải tự do, chỉ là lừa dối.”
Chorus
Không còn những kẻ thao túng
Không còn những con rối biết nói trên bục cao
Thế giới này cần sự thật, không cần ảo ảnh
Cần tự do, chứ không cần tiếng hô vang.
Verse 3
Trong tôn giáo, trong công ty, trong chính trị
Có bao nhiêu kẻ mượn danh để cai trị
Chúng gọi ta là con chiên, là chiến binh, là tín đồ
Nhưng thật ra chỉ là công cụ cho lợi ích của chúng.
Bridge
Đủ rồi, ta không còn quỳ gối
Đủ rồi, ta không còn tung hô mù quáng
Tự do không phải món quà ban phát
Mà là trách nhiệm của chính trái tim này.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Không còn những kẻ thao túng
Không còn những bàn tay dắt ta như bầy cừu
Thế giới này cần những con người tỉnh thức
Dám lãnh đạo chính mình, không cần thần tượng giả dối.
Outro (dịu xuống, như lời nhắn)
Lãnh đạo thật sự không ở trên bục cao
Mà trong mỗi tâm hồn biết yêu sự thật
Khi ta tự do, ta không còn bị dẫn dắt
Bởi những chuyên gia thao túng đội lốt anh hùng.
HNI 4-9
🎵 Bài Hát Chương 23
“KHÔNG CÒN NHỮNG KẺ THAO TÚNG”
Verse 1
Trên bục cao, hắn mỉm cười ngọt ngào
Lời hứa như mưa rơi xuống cánh đồng khát hạn
Đám đông reo hò, tin rằng mình được cứu
Nhưng không thấy xiềng xích đang siết chặt hơn.
Verse 2
Hắn dựng lên một kẻ thù vô hình
Để tất cả nắm tay nhau trong sợ hãi
Hắn gọi sự phục tùng là yêu nước
Hắn gọi phản kháng là phản bội tội đồ.
Pre-Chorus
Người ta vỗ tay cho trò ảo thuật
Tin rằng bóng tối chính là ánh sáng
Nhưng trong tim ta vang một tiếng nói
“Đây không phải tự do, chỉ là lừa dối.”
Chorus
Không còn những kẻ thao túng
Không còn những con rối biết nói trên bục cao
Thế giới này cần sự thật, không cần ảo ảnh
Cần tự do, chứ không cần tiếng hô vang.
Verse 3
Trong tôn giáo, trong công ty, trong chính trị
Có bao nhiêu kẻ mượn danh để cai trị
Chúng gọi ta là con chiên, là chiến binh, là tín đồ
Nhưng thật ra chỉ là công cụ cho lợi ích của chúng.
Bridge
Đủ rồi, ta không còn quỳ gối
Đủ rồi, ta không còn tung hô mù quáng
Tự do không phải món quà ban phát
Mà là trách nhiệm của chính trái tim này.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Không còn những kẻ thao túng
Không còn những bàn tay dắt ta như bầy cừu
Thế giới này cần những con người tỉnh thức
Dám lãnh đạo chính mình, không cần thần tượng giả dối.
Outro (dịu xuống, như lời nhắn)
Lãnh đạo thật sự không ở trên bục cao
Mà trong mỗi tâm hồn biết yêu sự thật
Khi ta tự do, ta không còn bị dẫn dắt
Bởi những chuyên gia thao túng đội lốt anh hùng.