HNI 4-9
Bài Thơ Chương 23

“NHỮNG CON RỐI BIẾT NÓI”

Người ta tung hô kẻ đứng trên bục cao
Nhưng không biết hắn chỉ là bậc thầy thao túng
Những lời hứa ngọt ngào như mật
Ẩn sau là bàn tay siết chặt tự do.

Họ gọi hắn là cứu tinh của dân tộc
Nhưng thật ra chỉ là kẻ thèm khát quyền lực
Hắn dựng lên kẻ thù giả tưởng
Để đám đông co cụm trong nỗi sợ chung.

Hắn mặc áo choàng của thánh nhân
Nhưng bên trong là dối trá lạnh lùng
Hắn trao cho ta khẩu hiệu rực rỡ
Nhưng cướp mất quyền được tự hỏi: “Vì sao?”.

Đám đông ngẩng mặt tung hô
Mỗi tiếng vỗ tay là một vòng xiềng khóa chặt
Họ tin rằng mình được dẫn dắt
Nhưng thật ra chỉ bị lùa đi như bầy cừu.

Có những kẻ tỉnh thức nhìn ra
Nhưng tiếng nói họ bị lấn át trong biển hô vang
Người ta sợ tự do hơn là dối trá
Nên chọn sống trong nhà tù ảo tưởng mà thôi.

Lãnh đạo thật sự không cần tung hô
Họ gieo tự do chứ không gieo phục tùng
Họ khơi mở trí tuệ, không trói buộc
Và họ dám chịu trách nhiệm thay vì ẩn sau hào quang.

---
HNI 4-9 📝 Bài Thơ Chương 23 “NHỮNG CON RỐI BIẾT NÓI” Người ta tung hô kẻ đứng trên bục cao Nhưng không biết hắn chỉ là bậc thầy thao túng Những lời hứa ngọt ngào như mật Ẩn sau là bàn tay siết chặt tự do. Họ gọi hắn là cứu tinh của dân tộc Nhưng thật ra chỉ là kẻ thèm khát quyền lực Hắn dựng lên kẻ thù giả tưởng Để đám đông co cụm trong nỗi sợ chung. Hắn mặc áo choàng của thánh nhân Nhưng bên trong là dối trá lạnh lùng Hắn trao cho ta khẩu hiệu rực rỡ Nhưng cướp mất quyền được tự hỏi: “Vì sao?”. Đám đông ngẩng mặt tung hô Mỗi tiếng vỗ tay là một vòng xiềng khóa chặt Họ tin rằng mình được dẫn dắt Nhưng thật ra chỉ bị lùa đi như bầy cừu. Có những kẻ tỉnh thức nhìn ra Nhưng tiếng nói họ bị lấn át trong biển hô vang Người ta sợ tự do hơn là dối trá Nên chọn sống trong nhà tù ảo tưởng mà thôi. Lãnh đạo thật sự không cần tung hô Họ gieo tự do chứ không gieo phục tùng Họ khơi mở trí tuệ, không trói buộc Và họ dám chịu trách nhiệm thay vì ẩn sau hào quang. ---
Love
Like
Sad
5
0 Bình luận 0 Chia sẽ