HNI 4-9 - B23
BÀI THƠ CHƯƠNG 24
“NGÔI ĐỀN CỦA NỖI SỢ”
Thị trường khoác áo thần thánh vô hình
Nói với ta rằng: “Ngươi chưa đủ tốt”
Nỗi sợ gõ cửa mỗi buổi sáng
Khi ta soi gương thấy mình không bằng ai.
Quảng cáo thì thầm vào tai ta
Nếu không mua, ngươi sẽ bị bỏ lại
Nếu không theo, ngươi sẽ thành kẻ lạc loài
Nếu không sở hữu, ngươi chẳng là gì cả.
Thói quen biến thành nghi lễ
Một tách cà phê, một chiếc điện thoại
Một đôi giày mới, một nhãn hàng quen
Cứ thế ta sống như kẻ mộng du.
Đám đông lao vào như hành hương
Ngày hội mua sắm là thánh lễ thế tục
Họ cúng tiền, họ cầu an
Nhưng chẳng ai biết mình đang bị điều khiển.
Thị trường sống bằng nỗi bất an
Và ta trở thành con chiên ngoan ngoãn
Nhưng có những kẻ dám phá vòng lặp
Dám sống mà không cần chứng minh bằng đồ vật.
Tự do không phải là sở hữu nhiều hơn
Mà là biết mình thực sự cần gì
Sự thật không nằm trong trung tâm thương mại
Mà trong trái tim tỉnh thức, dám đứng một mình.
BÀI THƠ CHƯƠNG 24
“NGÔI ĐỀN CỦA NỖI SỢ”
Thị trường khoác áo thần thánh vô hình
Nói với ta rằng: “Ngươi chưa đủ tốt”
Nỗi sợ gõ cửa mỗi buổi sáng
Khi ta soi gương thấy mình không bằng ai.
Quảng cáo thì thầm vào tai ta
Nếu không mua, ngươi sẽ bị bỏ lại
Nếu không theo, ngươi sẽ thành kẻ lạc loài
Nếu không sở hữu, ngươi chẳng là gì cả.
Thói quen biến thành nghi lễ
Một tách cà phê, một chiếc điện thoại
Một đôi giày mới, một nhãn hàng quen
Cứ thế ta sống như kẻ mộng du.
Đám đông lao vào như hành hương
Ngày hội mua sắm là thánh lễ thế tục
Họ cúng tiền, họ cầu an
Nhưng chẳng ai biết mình đang bị điều khiển.
Thị trường sống bằng nỗi bất an
Và ta trở thành con chiên ngoan ngoãn
Nhưng có những kẻ dám phá vòng lặp
Dám sống mà không cần chứng minh bằng đồ vật.
Tự do không phải là sở hữu nhiều hơn
Mà là biết mình thực sự cần gì
Sự thật không nằm trong trung tâm thương mại
Mà trong trái tim tỉnh thức, dám đứng một mình.
HNI 4-9 - B23 🏵️🏵️🏵️
📝 BÀI THƠ CHƯƠNG 24
“NGÔI ĐỀN CỦA NỖI SỢ”
Thị trường khoác áo thần thánh vô hình
Nói với ta rằng: “Ngươi chưa đủ tốt”
Nỗi sợ gõ cửa mỗi buổi sáng
Khi ta soi gương thấy mình không bằng ai.
Quảng cáo thì thầm vào tai ta
Nếu không mua, ngươi sẽ bị bỏ lại
Nếu không theo, ngươi sẽ thành kẻ lạc loài
Nếu không sở hữu, ngươi chẳng là gì cả.
Thói quen biến thành nghi lễ
Một tách cà phê, một chiếc điện thoại
Một đôi giày mới, một nhãn hàng quen
Cứ thế ta sống như kẻ mộng du.
Đám đông lao vào như hành hương
Ngày hội mua sắm là thánh lễ thế tục
Họ cúng tiền, họ cầu an
Nhưng chẳng ai biết mình đang bị điều khiển.
Thị trường sống bằng nỗi bất an
Và ta trở thành con chiên ngoan ngoãn
Nhưng có những kẻ dám phá vòng lặp
Dám sống mà không cần chứng minh bằng đồ vật.
Tự do không phải là sở hữu nhiều hơn
Mà là biết mình thực sự cần gì
Sự thật không nằm trong trung tâm thương mại
Mà trong trái tim tỉnh thức, dám đứng một mình.