HNI 4-9 - B24.
BÀI HÁT CHƯƠNG 24
“KHÔNG AI BÁN ĐƯỢC TỰ DO”
Verse 1
Ánh đèn neon sáng rực giữa đêm
Những biển hiệu kêu gọi ta bước vào
Họ bảo: “Mua đi, rồi ngươi sẽ hạnh phúc”
Nhưng hạnh phúc ấy chỉ kéo dài một khoảnh khắc mong manh.
Verse 2
Nỗi sợ thì thầm trong từng quảng cáo
Nếu ngươi không theo, ngươi sẽ bị bỏ lại
Nếu ngươi không mua, ngươi sẽ không đủ giá trị
Thị trường biết cách chạm vào vết thương ta.
Pre-Chorus
Mỗi món đồ như liều thuốc an thần
Nhưng uống rồi chỉ càng khát hơn
Ta tưởng mình chọn lựa trong tự do
Nhưng thật ra chỉ chạy theo vòng lặp vô hình.
Chorus
Không ai bán được tự do
Không ai mua nổi sự thật trong tim
Thị trường sống bằng nỗi sợ và thói quen
Nhưng ta có thể sống khác, dẫu khó khăn.
Verse 3
Đám đông chen lấn trong ngày hội mua sắm
Như tín đồ hành hương trong ngôi đền thế tục
Tiếng hô vang che lấp tiếng linh hồn
Đòi hỏi một đời sống không còn bị mua chuộc.
Bridge
Hãy dừng lại, hỏi lòng mình
Ta cần gì thật sự để sống, để yêu, để là chính ta?
Không phải chiếc áo, không phải thương hiệu
Mà là sự tự do trong từng hơi thở.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Không ai bán được tự do
Không ai mua nổi ánh sáng chân lý
Thị trường có thể giam cầm thân xác
Nhưng không thể giam hãm linh hồn tỉnh thức.
Outro (dịu lại, vang vọng)
Một ngày kia, ta sẽ bước đi
Không vì nỗi sợ, không vì thói quen
Thị trường không còn là ngôi đền tối cao
Mà chỉ là công cụ, dưới đôi bàn tay tự do.
BÀI HÁT CHƯƠNG 24
“KHÔNG AI BÁN ĐƯỢC TỰ DO”
Verse 1
Ánh đèn neon sáng rực giữa đêm
Những biển hiệu kêu gọi ta bước vào
Họ bảo: “Mua đi, rồi ngươi sẽ hạnh phúc”
Nhưng hạnh phúc ấy chỉ kéo dài một khoảnh khắc mong manh.
Verse 2
Nỗi sợ thì thầm trong từng quảng cáo
Nếu ngươi không theo, ngươi sẽ bị bỏ lại
Nếu ngươi không mua, ngươi sẽ không đủ giá trị
Thị trường biết cách chạm vào vết thương ta.
Pre-Chorus
Mỗi món đồ như liều thuốc an thần
Nhưng uống rồi chỉ càng khát hơn
Ta tưởng mình chọn lựa trong tự do
Nhưng thật ra chỉ chạy theo vòng lặp vô hình.
Chorus
Không ai bán được tự do
Không ai mua nổi sự thật trong tim
Thị trường sống bằng nỗi sợ và thói quen
Nhưng ta có thể sống khác, dẫu khó khăn.
Verse 3
Đám đông chen lấn trong ngày hội mua sắm
Như tín đồ hành hương trong ngôi đền thế tục
Tiếng hô vang che lấp tiếng linh hồn
Đòi hỏi một đời sống không còn bị mua chuộc.
Bridge
Hãy dừng lại, hỏi lòng mình
Ta cần gì thật sự để sống, để yêu, để là chính ta?
Không phải chiếc áo, không phải thương hiệu
Mà là sự tự do trong từng hơi thở.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Không ai bán được tự do
Không ai mua nổi ánh sáng chân lý
Thị trường có thể giam cầm thân xác
Nhưng không thể giam hãm linh hồn tỉnh thức.
Outro (dịu lại, vang vọng)
Một ngày kia, ta sẽ bước đi
Không vì nỗi sợ, không vì thói quen
Thị trường không còn là ngôi đền tối cao
Mà chỉ là công cụ, dưới đôi bàn tay tự do.
HNI 4-9 - B24. 🏵️🏵️🏵️
🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 24
“KHÔNG AI BÁN ĐƯỢC TỰ DO”
Verse 1
Ánh đèn neon sáng rực giữa đêm
Những biển hiệu kêu gọi ta bước vào
Họ bảo: “Mua đi, rồi ngươi sẽ hạnh phúc”
Nhưng hạnh phúc ấy chỉ kéo dài một khoảnh khắc mong manh.
Verse 2
Nỗi sợ thì thầm trong từng quảng cáo
Nếu ngươi không theo, ngươi sẽ bị bỏ lại
Nếu ngươi không mua, ngươi sẽ không đủ giá trị
Thị trường biết cách chạm vào vết thương ta.
Pre-Chorus
Mỗi món đồ như liều thuốc an thần
Nhưng uống rồi chỉ càng khát hơn
Ta tưởng mình chọn lựa trong tự do
Nhưng thật ra chỉ chạy theo vòng lặp vô hình.
Chorus
Không ai bán được tự do
Không ai mua nổi sự thật trong tim
Thị trường sống bằng nỗi sợ và thói quen
Nhưng ta có thể sống khác, dẫu khó khăn.
Verse 3
Đám đông chen lấn trong ngày hội mua sắm
Như tín đồ hành hương trong ngôi đền thế tục
Tiếng hô vang che lấp tiếng linh hồn
Đòi hỏi một đời sống không còn bị mua chuộc.
Bridge
Hãy dừng lại, hỏi lòng mình
Ta cần gì thật sự để sống, để yêu, để là chính ta?
Không phải chiếc áo, không phải thương hiệu
Mà là sự tự do trong từng hơi thở.
Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)
Không ai bán được tự do
Không ai mua nổi ánh sáng chân lý
Thị trường có thể giam cầm thân xác
Nhưng không thể giam hãm linh hồn tỉnh thức.
Outro (dịu lại, vang vọng)
Một ngày kia, ta sẽ bước đi
Không vì nỗi sợ, không vì thói quen
Thị trường không còn là ngôi đền tối cao
Mà chỉ là công cụ, dưới đôi bàn tay tự do.