HNI 30/12
Bài thơ chương 35
Tình thương – cội nguồn chữa lành
Không phải lời khuyên nào
Cũng làm dịu một vết đau
Có những nỗi buồn
Chỉ tan khi được thương
Chứ không cần được hiểu.
Tình thương không ồn ào
Không đến với hình hài cứu rỗi
Nó ngồi xuống thật khẽ
Bên cạnh nỗi đau
Và ở lại.
Có những vết thương
Không do ai khác gây ra
Mà từ chính ta
Khi quên ôm lấy mình
Trong những ngày yếu mỏi.
Tình thương bắt đầu
Khi ta thôi trách móc
Khi ta cho phép mình mệt
Cho phép mình sai
Và vẫn xứng đáng được dịu dàng.
Một bàn tay đặt lên tim
Không xóa được quá khứ
Nhưng đủ ấm
Để quá khứ thôi làm ta lạnh.
Khi ta nhìn người khác
Bằng đôi mắt đã từng tổn thương
Ta hiểu rằng
Ai cũng đang cố sống
Với những vết nứt riêng mình.
Tình thương không chữa lành bằng phép màu
Mà bằng thời gian được thở
Bằng không gian được là chính mình
Không cần mạnh mẽ
Không phải tỏ ra ổn.
Và rồi, rất chậm
Những gì vỡ vụn
Tìm lại hình dạng mới
Không hoàn hảo hơn
Nhưng chân thật hơn.
Khi thế giới đủ khắc nghiệt
Chỉ cần một người còn thương
Đã là khởi đầu của hồi sinh
Và nếu người đó
Là chính ta
Thì phép màu đã xảy ra rồi.
Đọc thêm
Like
Love
4
1 Bình luận
Bài thơ chương 35
Tình thương – cội nguồn chữa lành
Không phải lời khuyên nào
Cũng làm dịu một vết đau
Có những nỗi buồn
Chỉ tan khi được thương
Chứ không cần được hiểu.
Tình thương không ồn ào
Không đến với hình hài cứu rỗi
Nó ngồi xuống thật khẽ
Bên cạnh nỗi đau
Và ở lại.
Có những vết thương
Không do ai khác gây ra
Mà từ chính ta
Khi quên ôm lấy mình
Trong những ngày yếu mỏi.
Tình thương bắt đầu
Khi ta thôi trách móc
Khi ta cho phép mình mệt
Cho phép mình sai
Và vẫn xứng đáng được dịu dàng.
Một bàn tay đặt lên tim
Không xóa được quá khứ
Nhưng đủ ấm
Để quá khứ thôi làm ta lạnh.
Khi ta nhìn người khác
Bằng đôi mắt đã từng tổn thương
Ta hiểu rằng
Ai cũng đang cố sống
Với những vết nứt riêng mình.
Tình thương không chữa lành bằng phép màu
Mà bằng thời gian được thở
Bằng không gian được là chính mình
Không cần mạnh mẽ
Không phải tỏ ra ổn.
Và rồi, rất chậm
Những gì vỡ vụn
Tìm lại hình dạng mới
Không hoàn hảo hơn
Nhưng chân thật hơn.
Khi thế giới đủ khắc nghiệt
Chỉ cần một người còn thương
Đã là khởi đầu của hồi sinh
Và nếu người đó
Là chính ta
Thì phép màu đã xảy ra rồi.
Đọc thêm
Like
Love
4
1 Bình luận
HNI 30/12
Bài thơ chương 35
Tình thương – cội nguồn chữa lành
Không phải lời khuyên nào
Cũng làm dịu một vết đau
Có những nỗi buồn
Chỉ tan khi được thương
Chứ không cần được hiểu.
Tình thương không ồn ào
Không đến với hình hài cứu rỗi
Nó ngồi xuống thật khẽ
Bên cạnh nỗi đau
Và ở lại.
Có những vết thương
Không do ai khác gây ra
Mà từ chính ta
Khi quên ôm lấy mình
Trong những ngày yếu mỏi.
Tình thương bắt đầu
Khi ta thôi trách móc
Khi ta cho phép mình mệt
Cho phép mình sai
Và vẫn xứng đáng được dịu dàng.
Một bàn tay đặt lên tim
Không xóa được quá khứ
Nhưng đủ ấm
Để quá khứ thôi làm ta lạnh.
Khi ta nhìn người khác
Bằng đôi mắt đã từng tổn thương
Ta hiểu rằng
Ai cũng đang cố sống
Với những vết nứt riêng mình.
Tình thương không chữa lành bằng phép màu
Mà bằng thời gian được thở
Bằng không gian được là chính mình
Không cần mạnh mẽ
Không phải tỏ ra ổn.
Và rồi, rất chậm
Những gì vỡ vụn
Tìm lại hình dạng mới
Không hoàn hảo hơn
Nhưng chân thật hơn.
Khi thế giới đủ khắc nghiệt
Chỉ cần một người còn thương
Đã là khởi đầu của hồi sinh
Và nếu người đó
Là chính ta
Thì phép màu đã xảy ra rồi.
Đọc thêm
Like
Love
4
1 Bình luận