HNI 4-9
Bài Thơ Chương 27: “CÁN CÂN MÉO MÓ”
Người ta dựng nên cán cân công lý
Nói rằng nó cân bằng giữa thiện và ác
Nhưng ai là kẻ đặt quả cân lên đó?
Ai viết ra luật để định nghĩa đúng – sai?
Có những điều hợp pháp nhưng không công bằng
Có những điều sai luật nhưng đúng với sự thật
Có kẻ vô tội vẫn phải ngồi tù
Có kẻ tội lỗi lại được tung hô vinh quang.
Tòa án xử án bằng thủ tục
Chứ không phải bằng ánh sáng tuyệt đối
Sự thật bị gọt giũa thành hồ sơ
Để vừa vặn với khung khổ của luật.
Đám đông thì nóng lòng phán xét
Họ muốn máu chảy ngay tức khắc
Họ vội vàng treo cổ kẻ khác
Trước khi sự thật kịp lên tiếng.
Có những bản án làm nức lòng số đông
Nhưng lại đâm thẳng vào tim của sự thật
Có những phán quyết được ca ngợi công bằng
Nhưng thực chất chỉ là sự thỏa hiệp của quyền lực.
Người tìm công lý có khi thành kẻ lạc loài
Bởi công lý thế gian thường thuộc về kẻ mạnh
Kẻ yếu chỉ còn biết nuốt nước mắt
Mà tự nhủ: “Sự thật rồi sẽ được minh oan.”
Nhưng sự thật đâu cần được minh oan
Nó vẫn tồn tại dẫu bị che giấu
Công lý có thể sai, có thể méo
Nhưng sự thật không thể bị hủy diệt.
Người tỉnh thức biết phân biệt ranh giới
Giữa công lý tạm bợ và sự thật vĩnh hằng
Biết rằng cán cân của loài người luôn méo
Nhưng vẫn chọn sống thẳng ngay trong ánh sáng thật.
Bài Thơ Chương 27: “CÁN CÂN MÉO MÓ”
Người ta dựng nên cán cân công lý
Nói rằng nó cân bằng giữa thiện và ác
Nhưng ai là kẻ đặt quả cân lên đó?
Ai viết ra luật để định nghĩa đúng – sai?
Có những điều hợp pháp nhưng không công bằng
Có những điều sai luật nhưng đúng với sự thật
Có kẻ vô tội vẫn phải ngồi tù
Có kẻ tội lỗi lại được tung hô vinh quang.
Tòa án xử án bằng thủ tục
Chứ không phải bằng ánh sáng tuyệt đối
Sự thật bị gọt giũa thành hồ sơ
Để vừa vặn với khung khổ của luật.
Đám đông thì nóng lòng phán xét
Họ muốn máu chảy ngay tức khắc
Họ vội vàng treo cổ kẻ khác
Trước khi sự thật kịp lên tiếng.
Có những bản án làm nức lòng số đông
Nhưng lại đâm thẳng vào tim của sự thật
Có những phán quyết được ca ngợi công bằng
Nhưng thực chất chỉ là sự thỏa hiệp của quyền lực.
Người tìm công lý có khi thành kẻ lạc loài
Bởi công lý thế gian thường thuộc về kẻ mạnh
Kẻ yếu chỉ còn biết nuốt nước mắt
Mà tự nhủ: “Sự thật rồi sẽ được minh oan.”
Nhưng sự thật đâu cần được minh oan
Nó vẫn tồn tại dẫu bị che giấu
Công lý có thể sai, có thể méo
Nhưng sự thật không thể bị hủy diệt.
Người tỉnh thức biết phân biệt ranh giới
Giữa công lý tạm bợ và sự thật vĩnh hằng
Biết rằng cán cân của loài người luôn méo
Nhưng vẫn chọn sống thẳng ngay trong ánh sáng thật.
HNI 4-9
📝 Bài Thơ Chương 27: “CÁN CÂN MÉO MÓ”
Người ta dựng nên cán cân công lý
Nói rằng nó cân bằng giữa thiện và ác
Nhưng ai là kẻ đặt quả cân lên đó?
Ai viết ra luật để định nghĩa đúng – sai?
Có những điều hợp pháp nhưng không công bằng
Có những điều sai luật nhưng đúng với sự thật
Có kẻ vô tội vẫn phải ngồi tù
Có kẻ tội lỗi lại được tung hô vinh quang.
Tòa án xử án bằng thủ tục
Chứ không phải bằng ánh sáng tuyệt đối
Sự thật bị gọt giũa thành hồ sơ
Để vừa vặn với khung khổ của luật.
Đám đông thì nóng lòng phán xét
Họ muốn máu chảy ngay tức khắc
Họ vội vàng treo cổ kẻ khác
Trước khi sự thật kịp lên tiếng.
Có những bản án làm nức lòng số đông
Nhưng lại đâm thẳng vào tim của sự thật
Có những phán quyết được ca ngợi công bằng
Nhưng thực chất chỉ là sự thỏa hiệp của quyền lực.
Người tìm công lý có khi thành kẻ lạc loài
Bởi công lý thế gian thường thuộc về kẻ mạnh
Kẻ yếu chỉ còn biết nuốt nước mắt
Mà tự nhủ: “Sự thật rồi sẽ được minh oan.”
Nhưng sự thật đâu cần được minh oan
Nó vẫn tồn tại dẫu bị che giấu
Công lý có thể sai, có thể méo
Nhưng sự thật không thể bị hủy diệt.
Người tỉnh thức biết phân biệt ranh giới
Giữa công lý tạm bợ và sự thật vĩnh hằng
Biết rằng cán cân của loài người luôn méo
Nhưng vẫn chọn sống thẳng ngay trong ánh sáng thật.