HNI 4/9- Bài thơ Chương 26
Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi – Lê Đình Hải
Trong vòng tay bạn bè, ta lớn lên,
Dẫu gian khó, tim người vẫn sáng bên.
Không ai đáng bị quên, không ai bị bỏ lại,
Một cái nắm tay thôi, đã thành sức mạnh dài.
Có những ngày, ta lạc bước cô đơn,
Bóng tối phủ, tưởng chẳng còn ai thương.
Nhưng một ánh mắt, một nụ cười ấm áp,
Đã dựng lại niềm tin, dập tắt bao chông cháp.
Bạn bè không hỏi ngươi giàu hay nghèo,
Không đo đếm lợi danh, chẳng tính điều cao thấp.
Chỉ cần ngươi ngã, họ chìa tay nâng dậy,
Chỉ cần ngươi đau, họ sẵn sàng sẻ chia.
Trên hành trình dài, chẳng ai đi một mình,
Con đường nhân gian vốn nhiều đoạn gập ghềnh.
Chính tình bạn làm thuyền ta không đắm,
Giữ hồn người khỏi những bão tố mông mênh.
Nếu một ai bị bỏ rơi sau lưng,
Thì cả đoàn đường sẽ chẳng còn trọn vẹn.
Một tình bạn thật sự, là biết quay đầu lại,
Dù chậm một bước thôi, vẫn giữ nhau bên đời.
Hãy nhớ rằng: trong nhân thế mênh mông,
Kho báu quý nhất là một tấm lòng trong.
Bởi bạn bè – chẳng ai là gánh nặng,
Chỉ có tình thương, nâng ta khỏi đoạn đường gập ghềnh.
Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi – Lê Đình Hải
Trong vòng tay bạn bè, ta lớn lên,
Dẫu gian khó, tim người vẫn sáng bên.
Không ai đáng bị quên, không ai bị bỏ lại,
Một cái nắm tay thôi, đã thành sức mạnh dài.
Có những ngày, ta lạc bước cô đơn,
Bóng tối phủ, tưởng chẳng còn ai thương.
Nhưng một ánh mắt, một nụ cười ấm áp,
Đã dựng lại niềm tin, dập tắt bao chông cháp.
Bạn bè không hỏi ngươi giàu hay nghèo,
Không đo đếm lợi danh, chẳng tính điều cao thấp.
Chỉ cần ngươi ngã, họ chìa tay nâng dậy,
Chỉ cần ngươi đau, họ sẵn sàng sẻ chia.
Trên hành trình dài, chẳng ai đi một mình,
Con đường nhân gian vốn nhiều đoạn gập ghềnh.
Chính tình bạn làm thuyền ta không đắm,
Giữ hồn người khỏi những bão tố mông mênh.
Nếu một ai bị bỏ rơi sau lưng,
Thì cả đoàn đường sẽ chẳng còn trọn vẹn.
Một tình bạn thật sự, là biết quay đầu lại,
Dù chậm một bước thôi, vẫn giữ nhau bên đời.
Hãy nhớ rằng: trong nhân thế mênh mông,
Kho báu quý nhất là một tấm lòng trong.
Bởi bạn bè – chẳng ai là gánh nặng,
Chỉ có tình thương, nâng ta khỏi đoạn đường gập ghềnh.
HNI 4/9- 📕Bài thơ Chương 26
Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi – Lê Đình Hải
Trong vòng tay bạn bè, ta lớn lên,
Dẫu gian khó, tim người vẫn sáng bên.
Không ai đáng bị quên, không ai bị bỏ lại,
Một cái nắm tay thôi, đã thành sức mạnh dài.
Có những ngày, ta lạc bước cô đơn,
Bóng tối phủ, tưởng chẳng còn ai thương.
Nhưng một ánh mắt, một nụ cười ấm áp,
Đã dựng lại niềm tin, dập tắt bao chông cháp.
Bạn bè không hỏi ngươi giàu hay nghèo,
Không đo đếm lợi danh, chẳng tính điều cao thấp.
Chỉ cần ngươi ngã, họ chìa tay nâng dậy,
Chỉ cần ngươi đau, họ sẵn sàng sẻ chia.
Trên hành trình dài, chẳng ai đi một mình,
Con đường nhân gian vốn nhiều đoạn gập ghềnh.
Chính tình bạn làm thuyền ta không đắm,
Giữ hồn người khỏi những bão tố mông mênh.
Nếu một ai bị bỏ rơi sau lưng,
Thì cả đoàn đường sẽ chẳng còn trọn vẹn.
Một tình bạn thật sự, là biết quay đầu lại,
Dù chậm một bước thôi, vẫn giữ nhau bên đời.
Hãy nhớ rằng: trong nhân thế mênh mông,
Kho báu quý nhất là một tấm lòng trong.
Bởi bạn bè – chẳng ai là gánh nặng,
Chỉ có tình thương, nâng ta khỏi đoạn đường gập ghềnh.