HNI 02/01/2026:
Bài thơ CHƯƠNG 1: Khi con người quay lưng với chính mình
Có một ngày
ta thức dậy giữa tiếng ồn của thế gian
mà không nghe thấy tiếng lòng mình gọi tên.
Gương vẫn soi một gương mặt quen
nhưng ánh mắt thì xa lạ
như người lữ khách
đi ngang chính cuộc đời mình.
Ta học cách mỉm cười cho vừa vặn
học cách gật đầu cho an toàn
và dần quên mất
điều gì từng khiến tim mình rung động.
Những ước mơ xếp gọn trong ngăn kéo cũ
phủ bụi bởi hai chữ “phải làm”
Còn nỗi buồn
thì được dán nhãn im lặng.
Khi con người quay lưng với chính mình
không phải vì yếu đuối
mà vì quá lâu rồi
ta sống cho ánh nhìn của người khác.
Nhưng sâu trong khoảng lặng
vẫn có một ngọn lửa nhỏ
chờ ta quay lại
và gọi đúng tên mình một lần nữa.
Bài thơ CHƯƠNG 1: Khi con người quay lưng với chính mình
Có một ngày
ta thức dậy giữa tiếng ồn của thế gian
mà không nghe thấy tiếng lòng mình gọi tên.
Gương vẫn soi một gương mặt quen
nhưng ánh mắt thì xa lạ
như người lữ khách
đi ngang chính cuộc đời mình.
Ta học cách mỉm cười cho vừa vặn
học cách gật đầu cho an toàn
và dần quên mất
điều gì từng khiến tim mình rung động.
Những ước mơ xếp gọn trong ngăn kéo cũ
phủ bụi bởi hai chữ “phải làm”
Còn nỗi buồn
thì được dán nhãn im lặng.
Khi con người quay lưng với chính mình
không phải vì yếu đuối
mà vì quá lâu rồi
ta sống cho ánh nhìn của người khác.
Nhưng sâu trong khoảng lặng
vẫn có một ngọn lửa nhỏ
chờ ta quay lại
và gọi đúng tên mình một lần nữa.
HNI 02/01/2026:
📕Bài thơ CHƯƠNG 1: Khi con người quay lưng với chính mình
Có một ngày
ta thức dậy giữa tiếng ồn của thế gian
mà không nghe thấy tiếng lòng mình gọi tên.
Gương vẫn soi một gương mặt quen
nhưng ánh mắt thì xa lạ
như người lữ khách
đi ngang chính cuộc đời mình.
Ta học cách mỉm cười cho vừa vặn
học cách gật đầu cho an toàn
và dần quên mất
điều gì từng khiến tim mình rung động.
Những ước mơ xếp gọn trong ngăn kéo cũ
phủ bụi bởi hai chữ “phải làm”
Còn nỗi buồn
thì được dán nhãn im lặng.
Khi con người quay lưng với chính mình
không phải vì yếu đuối
mà vì quá lâu rồi
ta sống cho ánh nhìn của người khác.
Nhưng sâu trong khoảng lặng
vẫn có một ngọn lửa nhỏ
chờ ta quay lại
và gọi đúng tên mình một lần nữa.