HNI 4/9: Bài thơ chương 24:
Trong xã hội – mỗi nghề đều có giá trị – Lê Đình Hải
Trong bức tranh xã hội loài người,
Không một màu nào kém tươi hơn màu khác.
Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt,
Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh.
(1)
Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời,
Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị.
Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ,
Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin.

(2)
Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm,
Người nông dân cày sâu cuốc bẫm,
Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm,
Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên.

(3)
Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố,
Người tài xế cần mẫn, hiền hòa,
Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé,
Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa.

(4)
Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng,
Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời.
Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa,
Để học trò vươn tới bầu trời.

(5)
Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện,
Gác lại niềm riêng để giữ mạng người.
Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng,
Chứa cả nhân gian trong một trái tim.

(6)
Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ,
Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu.
Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi,
Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ.

(7)
Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn,
Thổi hồn vào không gian u tịch.
Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố,
Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian.

(8)
Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày,
Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm.
Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện,
Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ?

(9)
Ai là người quét rác ban mai,
Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng.
Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch,
Cho phố phường tinh khôi đón bình minh.

(10)
Ai làm công việc giấy tờ sổ sách,
Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang.
Những con số, những hồ sơ chằng chịt,
Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn.

(11)
Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng,
Đối mặt bão tố tìm cá cho đời.
Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển,
Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người.

(12)
Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp,
Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim.
Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến,
Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin.

(13)
Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ,
Lặng thầm với ống nghiệm, vi mạch, công trình.
Không ánh đèn sân khấu, chẳng huy chương rực rỡ,
Nhưng mở ra hướng mới cho nhân loại hành trình.

(14)
Ai giữ bếp lửa gia đình luôn ấm áp,
Người mẹ, người cha cặm cụi mỗi ngày.
Đó cũng là nghề – nghề của tình thương bất tận,
Dựng nên nhân cách con người từ thuở còn thơ.

(15)
Mỗi nghề đều như một ngôi sao nhỏ,
Cùng kết lại thành dải Ngân Hà rực rỡ lung linh.
Không có một ngôi sao nào vô nghĩa,
Bởi ánh sáng hòa ca mới tạo thành bầu trời chung.

(16)
Đừng cười chê công việc giản đơn,
Đừng tự cao vì địa vị sang giàu.
Cái lớn không nằm trong danh xưng nghề nghiệp,
Mà ở trái tim và giá trị trao nhau.

(17)
Xã hội là cỗ máy khổng lồ,
Mỗi người là bánh răng trong guồng quay bất tận.
Thiếu một bánh răng, guồng máy sẽ dừng lại,
Và thiếu một con người, thế giới cũng ngừng xoay.

(18)
Vậy nên, ta học cách cúi đầu tôn trọng,
Người gánh rác cũng xứng đáng được tri ân.
Người công nhân, nông dân, người thầy, người lính,
Đều dựng xây nên xương sống của dân tộc này.

(19)
Khi hiểu rằng mọi nghề đều có giá trị,
Ta sẽ thôi phân biệt thấp cao.
Mỗi bàn tay, mỗi khối óc, mỗi giọt mồ hôi,
Là một viên gạch xây dựng xã hội vững bền.

(20)
Và khi ấy – con người nhìn nhau bằng ánh mắt,
Không phải chức danh, không phải áo quần.
Mà bằng giá trị họ mang trong từng việc nhỏ,
Một giá trị không đo bằng tiền, mà bằng trái tim.
HNI 4/9: 📕Bài thơ chương 24: Trong xã hội – mỗi nghề đều có giá trị – Lê Đình Hải Trong bức tranh xã hội loài người, Không một màu nào kém tươi hơn màu khác. Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt, Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh. (1) Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời, Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị. Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ, Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin. (2) Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm, Người nông dân cày sâu cuốc bẫm, Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm, Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên. (3) Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố, Người tài xế cần mẫn, hiền hòa, Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé, Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa. (4) Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng, Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời. Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa, Để học trò vươn tới bầu trời. (5) Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện, Gác lại niềm riêng để giữ mạng người. Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng, Chứa cả nhân gian trong một trái tim. (6) Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ, Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu. Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi, Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ. (7) Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn, Thổi hồn vào không gian u tịch. Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố, Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian. (8) Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày, Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm. Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện, Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ? (9) Ai là người quét rác ban mai, Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng. Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch, Cho phố phường tinh khôi đón bình minh. (10) Ai làm công việc giấy tờ sổ sách, Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang. Những con số, những hồ sơ chằng chịt, Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn. (11) Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng, Đối mặt bão tố tìm cá cho đời. Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển, Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người. (12) Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp, Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim. Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến, Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin. (13) Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ, Lặng thầm với ống nghiệm, vi mạch, công trình. Không ánh đèn sân khấu, chẳng huy chương rực rỡ, Nhưng mở ra hướng mới cho nhân loại hành trình. (14) Ai giữ bếp lửa gia đình luôn ấm áp, Người mẹ, người cha cặm cụi mỗi ngày. Đó cũng là nghề – nghề của tình thương bất tận, Dựng nên nhân cách con người từ thuở còn thơ. (15) Mỗi nghề đều như một ngôi sao nhỏ, Cùng kết lại thành dải Ngân Hà rực rỡ lung linh. Không có một ngôi sao nào vô nghĩa, Bởi ánh sáng hòa ca mới tạo thành bầu trời chung. (16) Đừng cười chê công việc giản đơn, Đừng tự cao vì địa vị sang giàu. Cái lớn không nằm trong danh xưng nghề nghiệp, Mà ở trái tim và giá trị trao nhau. (17) Xã hội là cỗ máy khổng lồ, Mỗi người là bánh răng trong guồng quay bất tận. Thiếu một bánh răng, guồng máy sẽ dừng lại, Và thiếu một con người, thế giới cũng ngừng xoay. (18) Vậy nên, ta học cách cúi đầu tôn trọng, Người gánh rác cũng xứng đáng được tri ân. Người công nhân, nông dân, người thầy, người lính, Đều dựng xây nên xương sống của dân tộc này. (19) Khi hiểu rằng mọi nghề đều có giá trị, Ta sẽ thôi phân biệt thấp cao. Mỗi bàn tay, mỗi khối óc, mỗi giọt mồ hôi, Là một viên gạch xây dựng xã hội vững bền. (20) Và khi ấy – con người nhìn nhau bằng ánh mắt, Không phải chức danh, không phải áo quần. Mà bằng giá trị họ mang trong từng việc nhỏ, Một giá trị không đo bằng tiền, mà bằng trái tim.
Like
Love
Haha
Wow
17
0 Comments 0 Shares