HNI 4/9 - Bài hát chương 29
Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le
[Verse 1]
Khi đôi mắt nhìn nhau không còn nghi ngại,
Khi đôi tay chạm nhau chẳng còn chia phai.
Ta học cách lắng nghe trong thinh lặng,
Biết trân trọng khác biệt – chính là thương yêu.
[Pre-Chorus]
Không ai nhỏ bé hơn,
Không ai cao lớn hơn,
Trong trái tim, ta đều là người.
Một nụ cười trao đi,
Một ánh nhìn dịu dàng,
Thế giới này bắt đầu bình yên.
[Chorus]
Tôn trọng – nền móng của hòa bình,
Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao.
Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh,
Giữa bão tố, vẫn sáng như sao.
Nếu mỗi người biết lắng nghe,
Biết trân quý từng hơi thở,
Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh.
[Verse 2]
Khi con trẻ hỏi ta về niềm tin sống,
Ta trả lời: “Hãy tôn trọng, con ơi.”
Không cần vạn lý tường cao hay pháo đài,
Chỉ cần lòng người mở – hòa bình sẽ tới.
[Pre-Chorus]
Không biên giới trong tim,
Không hận thù giam cầm,
Chỉ có tình thương vượt ngàn năm.
Một lời nói dịu êm,
Một bàn tay nâng đỡ,
Làm nên sức mạnh bền lâu.
[Chorus]
Tôn trọng – nền móng của hòa bình,
Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao.
Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh,
Giữa bão tố, vẫn sáng như sao.
Nếu mỗi người biết lắng nghe,
Biết trân quý từng hơi thở,
Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh.
[Bridge]
Có thể ta không giống nhau,
Nhưng cùng chung một mái trời xanh.
Có thể ta đi những con đường khác,
Nhưng đều tìm về một nơi:
Nơi con người biết yêu con người.
[Chorus – cao trào]
Tôn trọng – nền móng của hòa bình,
Không gì phá vỡ khi tim còn thương.
Tôn trọng – thắp sáng cả hành tinh,
Xua tan bóng tối, gọi bình minh về.
Nếu mỗi người biết sẻ chia,
Biết nhìn nhau như anh em,
Thì thế giới này – mãi là hòa ca.
[Outro]
Hòa bình bắt đầu…
Từ ánh mắt biết tôn trọng…
Từ trái tim không khép lại…
Và từ mỗi chúng ta.
HNI 4/9 - 🎵Bài hát chương 29 Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le [Verse 1] Khi đôi mắt nhìn nhau không còn nghi ngại, Khi đôi tay chạm nhau chẳng còn chia phai. Ta học cách lắng nghe trong thinh lặng, Biết trân trọng khác biệt – chính là thương yêu. [Pre-Chorus] Không ai nhỏ bé hơn, Không ai cao lớn hơn, Trong trái tim, ta đều là người. Một nụ cười trao đi, Một ánh nhìn dịu dàng, Thế giới này bắt đầu bình yên. [Chorus] Tôn trọng – nền móng của hòa bình, Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao. Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh, Giữa bão tố, vẫn sáng như sao. Nếu mỗi người biết lắng nghe, Biết trân quý từng hơi thở, Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh. [Verse 2] Khi con trẻ hỏi ta về niềm tin sống, Ta trả lời: “Hãy tôn trọng, con ơi.” Không cần vạn lý tường cao hay pháo đài, Chỉ cần lòng người mở – hòa bình sẽ tới. [Pre-Chorus] Không biên giới trong tim, Không hận thù giam cầm, Chỉ có tình thương vượt ngàn năm. Một lời nói dịu êm, Một bàn tay nâng đỡ, Làm nên sức mạnh bền lâu. [Chorus] Tôn trọng – nền móng của hòa bình, Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao. Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh, Giữa bão tố, vẫn sáng như sao. Nếu mỗi người biết lắng nghe, Biết trân quý từng hơi thở, Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh. [Bridge] Có thể ta không giống nhau, Nhưng cùng chung một mái trời xanh. Có thể ta đi những con đường khác, Nhưng đều tìm về một nơi: Nơi con người biết yêu con người. [Chorus – cao trào] Tôn trọng – nền móng của hòa bình, Không gì phá vỡ khi tim còn thương. Tôn trọng – thắp sáng cả hành tinh, Xua tan bóng tối, gọi bình minh về. Nếu mỗi người biết sẻ chia, Biết nhìn nhau như anh em, Thì thế giới này – mãi là hòa ca. [Outro] Hòa bình bắt đầu… Từ ánh mắt biết tôn trọng… Từ trái tim không khép lại… Và từ mỗi chúng ta.
Like
Love
Haha
Wow
Sad
15
2 Comments 0 Shares