HNI 05/01/2026:
Bài thơ Chương 3: So sánh và cái tôi bị tổn thương
Ta đứng giữa những tấm gương treo kín phố,
Mỗi gương soi một “người hơn ta” khác nhau.
Bước chân ai cũng dài hơn bước của mình,
Tiếng cười ai cũng vang hơn tiếng thở.
So sánh nảy mầm như cỏ dại,
Len qua kẽ nghĩ, quấn chặt ngực non.
Một câu “giá như” rơi xuống,
Cái tôi rạn nứt, âm thầm đau.
Ta đo mình bằng thước của người khác,
Thước cong, thước gãy, thước lạnh lùng.
Quên mất da tay mình có vân riêng,
Quên mất nhịp tim chẳng cần bản sao.
Những vết xước không ai nhìn thấy,
Là khi ta tự hạ thấp mình thôi.
Cái tôi bị tổn thương học cách im lặng,
Giấu nước mắt sau màn hình sáng.
Rồi một ngày, ta học nhìn lại:
So sánh chỉ là cái bóng đi ngang.
Cái tôi không cần đứng cao hơn ai cả,
Chỉ cần đứng vững—trong chính mình
Bài thơ Chương 3: So sánh và cái tôi bị tổn thương
Ta đứng giữa những tấm gương treo kín phố,
Mỗi gương soi một “người hơn ta” khác nhau.
Bước chân ai cũng dài hơn bước của mình,
Tiếng cười ai cũng vang hơn tiếng thở.
So sánh nảy mầm như cỏ dại,
Len qua kẽ nghĩ, quấn chặt ngực non.
Một câu “giá như” rơi xuống,
Cái tôi rạn nứt, âm thầm đau.
Ta đo mình bằng thước của người khác,
Thước cong, thước gãy, thước lạnh lùng.
Quên mất da tay mình có vân riêng,
Quên mất nhịp tim chẳng cần bản sao.
Những vết xước không ai nhìn thấy,
Là khi ta tự hạ thấp mình thôi.
Cái tôi bị tổn thương học cách im lặng,
Giấu nước mắt sau màn hình sáng.
Rồi một ngày, ta học nhìn lại:
So sánh chỉ là cái bóng đi ngang.
Cái tôi không cần đứng cao hơn ai cả,
Chỉ cần đứng vững—trong chính mình
HNI 05/01/2026:
📕Bài thơ Chương 3: So sánh và cái tôi bị tổn thương
Ta đứng giữa những tấm gương treo kín phố,
Mỗi gương soi một “người hơn ta” khác nhau.
Bước chân ai cũng dài hơn bước của mình,
Tiếng cười ai cũng vang hơn tiếng thở.
So sánh nảy mầm như cỏ dại,
Len qua kẽ nghĩ, quấn chặt ngực non.
Một câu “giá như” rơi xuống,
Cái tôi rạn nứt, âm thầm đau.
Ta đo mình bằng thước của người khác,
Thước cong, thước gãy, thước lạnh lùng.
Quên mất da tay mình có vân riêng,
Quên mất nhịp tim chẳng cần bản sao.
Những vết xước không ai nhìn thấy,
Là khi ta tự hạ thấp mình thôi.
Cái tôi bị tổn thương học cách im lặng,
Giấu nước mắt sau màn hình sáng.
Rồi một ngày, ta học nhìn lại:
So sánh chỉ là cái bóng đi ngang.
Cái tôi không cần đứng cao hơn ai cả,
Chỉ cần đứng vững—trong chính mình