HNI 5-9
- Bài thơ - Chương 29
Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le

Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế,
Thổi vào tim, xua tan những u mê.
Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ,
Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về.
Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận,
Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con.
Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy,
Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn.
Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng,
Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn.
Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt,
Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng.
Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa,
Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn.
Người lao động tay đầy bùn đất thẳm,
Cũng đáng tôn như học giả uyên côn.
Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó,
Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ.
Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu,
Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ.
Một đất nước muốn bình yên, vững chãi,
Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao.
Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân,
Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao.
Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc,
Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy.
Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc,
Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi.
Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến?
Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù.
Một dân tộc xem mình là trung tâm,
Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục.
Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước,
Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi.
Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa,
Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời.
Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế,
Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời.
Ta phải học tôn trọng từng mạch nước,
Từng loài cây, từng chú cá tung chơi.
Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ,
Không tàn phá, không tham lam, vô tâm.
Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt,
Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm.
Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng,
Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay.
Một lời chào, một lắng nghe thành thật,
Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này.
Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng,
Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương.
Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ,
Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương.
Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ:
Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình.
Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét,
Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.”
Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật,
Cho mai sau còn thấy lối quay về.
Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt,
HNI 5-9 - Bài thơ - Chương 29 Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế, Thổi vào tim, xua tan những u mê. Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ, Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về. Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận, Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con. Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy, Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn. Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng, Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn. Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt, Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng. Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa, Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn. Người lao động tay đầy bùn đất thẳm, Cũng đáng tôn như học giả uyên côn. Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó, Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ. Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu, Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ. Một đất nước muốn bình yên, vững chãi, Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao. Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân, Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao. Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc, Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy. Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc, Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi. Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến? Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù. Một dân tộc xem mình là trung tâm, Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục. Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước, Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi. Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa, Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời. Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế, Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời. Ta phải học tôn trọng từng mạch nước, Từng loài cây, từng chú cá tung chơi. Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ, Không tàn phá, không tham lam, vô tâm. Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt, Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm. Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng, Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay. Một lời chào, một lắng nghe thành thật, Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này. Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng, Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương. Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ, Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương. Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ: Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình. Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét, Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.” Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật, Cho mai sau còn thấy lối quay về. Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt,
Love
Like
Wow
Yay
Sad
19
4 Bình luận 0 Chia sẽ