HNI 10/1
Bài thơ chương 29:
SỐNG THẬT VỚI GIÁ TRỊ CỐT LÕI
Giữa muôn lối đời rực rỡ sắc màu,
Ta dừng lại nghe tim mình lên tiếng,
Không phải con đường nào đông người bước
Cũng dẫn ta về nơi thật của mình.
Có những lúc ta khoác lên nhiều vai diễn,
Để vừa lòng đời, để được gọi là hay,
Nhưng sâu thẳm trong miền im lặng nhất,
Giá trị thật vẫn bền bỉ gọi tên.
Sống thật không phải là lời lớn tiếng,
Cũng chẳng cần chứng tỏ đúng – sai,
Chỉ là mỗi chọn lựa trong đời sống,
Không phản bội điều ta tin là lành.
Giá trị cốt lõi như ngọn hải đăng,
Không kéo thuyền ta đi, chỉ soi đường sáng,
Giữa giông bão, ta còn phương hướng,
Giữa đổi thay, ta vẫn là ta.
Có thể bước chậm hơn người bên cạnh,
Có thể lặng im giữa tiếng ồn ào,
Nhưng lòng ta yên vì không lạc lối,
Không đánh đổi mình để được ngợi khen.
Khi sống đúng với điều mình trân quý,
Từng ngày qua trở nên có ý nghĩa hơn,
Ta không cần đời phải công nhận,
Bởi chính ta đã hiểu mình là ai.
Đọc ít hơn
HNI 10/1 Bài thơ chương 29: SỐNG THẬT VỚI GIÁ TRỊ CỐT LÕI Giữa muôn lối đời rực rỡ sắc màu, Ta dừng lại nghe tim mình lên tiếng, Không phải con đường nào đông người bước Cũng dẫn ta về nơi thật của mình. Có những lúc ta khoác lên nhiều vai diễn, Để vừa lòng đời, để được gọi là hay, Nhưng sâu thẳm trong miền im lặng nhất, Giá trị thật vẫn bền bỉ gọi tên. Sống thật không phải là lời lớn tiếng, Cũng chẳng cần chứng tỏ đúng – sai, Chỉ là mỗi chọn lựa trong đời sống, Không phản bội điều ta tin là lành. Giá trị cốt lõi như ngọn hải đăng, Không kéo thuyền ta đi, chỉ soi đường sáng, Giữa giông bão, ta còn phương hướng, Giữa đổi thay, ta vẫn là ta. Có thể bước chậm hơn người bên cạnh, Có thể lặng im giữa tiếng ồn ào, Nhưng lòng ta yên vì không lạc lối, Không đánh đổi mình để được ngợi khen. Khi sống đúng với điều mình trân quý, Từng ngày qua trở nên có ý nghĩa hơn, Ta không cần đời phải công nhận, Bởi chính ta đã hiểu mình là ai. Đọc ít hơn
Like
Love
Yay
Angry
10
1 Bình luận 0 Chia sẽ