HNI 5/9 - Bài thơ chương 32
Lắng nghe để hiểu thay vì phán xét – Lê Đình Hải

Có những lời chưa kịp thành câu,
Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét.
Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu,
Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi.
Lắng nghe – không chỉ là đôi tai,
Mà là cả trái tim mở rộng,
Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài,
Ẩn giấu cả một trời khao khát sống.

Khi ta lắng nghe,
Không cần phải tranh thắng,
Không cần phải chứng minh rằng mình đúng,
Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau.

Phán xét dễ như ném đá vào hồ,
Gợn sóng loang nhanh,
Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương,
Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát.

Một đứa trẻ bật khóc không vì hư,
Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che.
Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền,
Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài.

Lắng nghe để hiểu – là khoan dung,
Đặt mình trong bước chân của kẻ khác,
Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ,
Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc.

Thế giới này không thiếu lý lẽ,
Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng.
Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi,
Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe.

Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau,
Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm,
Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung,
Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực.

Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa,
Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục.
Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió,
Không hỏi gió từ đâu thổi tới.

Vì khi ta thực sự hiểu,
Ta không còn muốn phán xét,
Và khi ta thôi phán xét,
Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
HNI 5/9 - 📕Bài thơ chương 32 Lắng nghe để hiểu thay vì phán xét – Lê Đình Hải Có những lời chưa kịp thành câu, Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét. Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu, Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi. Lắng nghe – không chỉ là đôi tai, Mà là cả trái tim mở rộng, Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài, Ẩn giấu cả một trời khao khát sống. Khi ta lắng nghe, Không cần phải tranh thắng, Không cần phải chứng minh rằng mình đúng, Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau. Phán xét dễ như ném đá vào hồ, Gợn sóng loang nhanh, Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương, Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát. Một đứa trẻ bật khóc không vì hư, Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che. Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền, Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài. Lắng nghe để hiểu – là khoan dung, Đặt mình trong bước chân của kẻ khác, Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ, Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc. Thế giới này không thiếu lý lẽ, Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng. Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi, Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe. Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau, Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm, Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung, Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực. Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa, Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục. Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió, Không hỏi gió từ đâu thổi tới. Vì khi ta thực sự hiểu, Ta không còn muốn phán xét, Và khi ta thôi phán xét, Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
Love
Like
Haha
Wow
8
1 Comments 0 Shares